Bài viết của Lâm Thị Kim Dung.

 

Tôi thật t́nh không định viết ǵ , trước quyển Lưu Bút Ngày Xanh  năm xưa . Năm cuối cùng rời trường , bạn bè trao vội nhau mấy quyển tập : viết đi . Th́ viết . 

Trời đất tuần hoàn , luôn luôn có cái mất đi và cái sinh ra . Chúng tôi vừa t́m được cái tưởng đă mất đi sau hai mươi chín năm và nó sinh ra bao nhiêu là thứ ...quấy rối tôi đến không ngờ . Giả dụ nó mất đi , như bao nhiêu quyển sách quyển tập như bao nhiêu thứ đă mất đi vậy thôi , th́ có ǵ vui hay buồn . Và hạnh phúc thay cho những kẻ không biết mất cái ḿnh đă có .

Sau cuộc chơi trong công viên , ḷng bồn chồn , Việt Nga về âm thầm xốc tung nhà cửa lên , lục lọi kiếm t́m , t́m một quyển tập mà  " Ḿnh nhớ mang máng đă để đâu đó , h́nh như nó có trong nhà ḿnh , lâu quá rồi , không biết ... Cuối cùng t́m thấy nó trong thùng giấy dưới gầm cầu thang tối . Ḿnh ngồi bệt xuống giữa bao nhiêu giấy tờ sách vở bụi bặm mà nghe cái thuở mười tám trôi về . Ḿnh nhớ từ thuở nhỏ cho đến lúc này đây , lúc ngồi lật từng trang từng trang quyển vở , ḿnh mới được sống với chính ḿnh , được sống cho ḿnh , nghe ḷng rưng rưng và chợt nghe mắt cay cay ươn ướt ... ḿnh mất mấy đêm không ngủ , người dập dềnh như đi trên sóng , Dung ơi  ". Và sóng dập dềnh xô giạt tràn ngập hồn tôi , từng trang từng trang thấy bạn bè ḿnh áo trắng lăng đăng như mây trôi , tôi thấy ḿnh xăm xăm đi t́m h́nh ảnh con bé trốn giờ Hóa xuống văn pḥng giám hiệu làm bích báo , tập tễnh làm thơ . 

" Ḿnh trao nó lại cho Dung , trưởng lớp , kỷ vật của chúng ḿnh " . Bạn không chỉ trao quyển Lưu Bút Ngày xanh mà trao cho tôi cả một vùng trời thương nhớ . Tôi nhớ một lối ṃn xưa , một vầng trăng mười tám ... Lối ṃn nào Lỗ Tấn đă đi qua thành đường . Và vầng trăng năm xưa nào Lư Bạch dă ngẩng nh́n rồi cúi đầu nhớ cố hương ?

Những t́nh cảm sâu nặng trong ḷng , như xưa nay , cách tốt nhất để hiểu những điều không cắt nghĩa nổi là trải chúng trên mặt giấy .Và cũng như nhiều người trước đây ,  tôi nghĩ t́nh yêu khi mang chia sẻ , sẽ vơi đi sẽ mỏng đi , nhưng quyển tập nhỏ này đă khiến cho tôi nghĩ lại .    

Đêm thức uống trà . Hương đọc quyển tập nói có những bạn , những tên người sao ḿnh không nhớ nổi . Quên đến xa lạ . Dễ quên vậy sao . Tôi cũng không nhớ nổi . Có cái ḿnh muốn quên sao vẫn nhớ . Tự nhiên tôi muốn khóc . Hương hỏi nhớ lắm hả . Ừ , nhớ quá . Là nhớ cái ǵ .

Tắt hết đèn . Hai đứa lặng yên nghe nhạc , rồi ngồi nh́n đêm thăm thẳm cho đến lúc mệt qúa ngủ vật vờ . Tôi biết thế nào là tan nát tâm can . Mà làm người th́ ai cũng trải qua một lần tan nát cái ǵ đó trong đời : một giấc mơ , một ảo tưởng , một t́nh yêu ...Tôi nhớ anh nói : anh vào MTAT chỉ xem h́nh chứ không đọc mấy bài viết . Lúc Hương đưa lại cho tôi quyển lưu bút , tôi biết ḿnh đă bị thương . Tôi nâng niu quyển sách trên tay , rồi áp vào ḷng , biết rằng một vết thương không bao giờ lành cũng phải học cách quên đi .

 Sóng vẫn dập dềnh xô giạt tràn ngập hồn tôi ...

                                                                         Kim Dung, Sài G̣n, tháng 1 năm 2002