PHÂN ƯU

 

 

Nhận được tin buồn :

Thầy LÊ TRỌNG LIÊN

Nguyên Giáo Sư Sử Địa Trường Trung học Mạc Đĩnh Chi

vừa tạ thế tại Sài G̣n

Ngày 10 tháng 07 năm 2010

nhằm ngày 29 tháng 5 Canh Dần


Hưởng thọ

74 tuổi

Hỏa táng cử hành tại B́nh Hưng Ḥa - B́nh Tân

ngày 13 tháng 07 năm 2010

nhằm ngày mùng 2 tháng 6 Canh Dần
 


Nhóm cựu học sinh Mạc Đĩnh Chi  khoá 73 xin thành kính chia buồn gia đ́nh Thầy Lê Trọng Liên và Cô Ngọc Dele cùng gia quyến

Nguyện cầu linh hồn của Thầy sớm được yên nghỉ nơi miền Cực Lạc

 

Đồng thành kính phân ưu :

 Cựu học sinh Trung Học Mạc Đĩnh Chi, niên khóa 1966-1973

 

 

ĐIẾU VĂN TANG LỄ
THẦY LÊ TRỌNG LIÊN


Ngày thứ ba 13/7/2010
Kính thưa Thầy Lê Trọng Liên,
tang quyến
và toàn thể quư vị.

Tôi vô cùng xúc động khi được sự cho phép của tang quyến và đồng môn bày tỏ một đôi lời trước khi vĩnh viễn chia tay với Thầy Lê Trọng Liên kính yêu.

Thầy ơi !
Dẫu biết qui luật muôn đời là sinh lăo bệnh tử.
Dù đă hay thầy đà thọ trọng bệnh bấy lâu.
Thầy ơi, nghe hung tín như sấm trên đầu
Sao vội quá ! Thầy ra đi sao vội quá.

Ôi ! Thầy ơi. Nhớ ngày nào
Phấn trắng bảng đen, quần xanh áo trắng,
Sử xanh truyền dạy, Thầy tṛ kính cung.
Nay
Đôi ngă đôi nơi,
Người đi kẻ ở.
Biết là thế nhưng thiên ư đă định.

Bao nhiêu năm qua, chúng em, những người học tṛ của Thầy không thể nào quên h́nh ảnh của một người thầy suốt đời tận tụy, yêu thương học tṛ.Trong ngôi trường Mạc Đĩnh Chi thân thương, ai mà không biết Thầy Lê Trọng Liên với giọng nói nhỏ nhẹ, đă hết ḿnh trong từng giờ lên lớp, đem hết cả sở học, tâm trí và sức lực để truyền dạy cho thế hệ mai sau. 74 năm trong một kiếp người, Thầy đúng là Liên , là bông sen thanh bạch trong cuộc sống và chức trách của một nhà mô phạm , là tấm gương cho chúng em noi theo.

Thầy thật xứng đáng là kẻ sĩ với :
Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt.
Dân hữu tứ sĩ vi chi tiên.
Thầy đă
Cầm chính đạo để tịch tà cự bí
Với kinh luân khởi tâm thượng,

Thầy đă phù thế giáo một vài câu thanh nghị.

Làm sao chúng em quên được, h́nh dáng miệt mài của Thầy trong từng giờ giảng bài, đem hết trách nhiệm của người Thầy, rút ruột nhả tơ cho chúng em thấu hiểu ngọn nguồn sử xanh, đem lại cho chúng em ḷng yêu nước chân chính. Chúng em từng chứng kiến nhiều lần Thầy say sưa giảng bài khan cả giọng, c̣n hơn :
Năm canh máu chảy đêm hè vắng.
Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.

Ôi ! Thầy ơi,
Ai cũng biết.
Nhân sinh như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao.
Thế mà sao nghe hung tin, chúng em vẫn bàng hoàng đau đớn.
Biết nói ǵ hơn, theo làn khói nhang, chúng em gởi đến Thầy một lạy này để mong sao Thầy sẽ an tâm đi vào cơi vĩnh hằng, để Thầy được gặp những tiền nhân và cùng nhau đến những nơi mà cao nhân hội ngộ.

Cô ơi,
Vừa là Cô, vừa là đồng môn, chúng em xin được chia xẻ cùng Cô nỗi đau đớn mà cô đang gánh lấy. Cô đang đón nhận qui luật muôn đời của một kiếp người. Cô hăy cố gắng vượt qua. Thời gian và t́nh cảm của chúng em sẽ luôn bên Cô, để phần nào giúp Cô nhẹ đi kỷ niệm buồn đau này.
C̣n nhớ, những ngày khó khăn , Thầy và Cô vẫn một ḷng bên nhau , một vợ một chồng chắt chiu, chịu khó hàng ngày cùng nhau sánh bước trên con đường Tân Ḥa Đông, mưu sinh nơi phố chợ để vượt qua mọi ch́m nổi của đời thường. Nay Cô phải một ḿnh một bóng nhớ về người đầu ấp tay gối và từ ngày mai :
Trên con đường cũ, em bước chậm.
Chiều nghiêng trong lá, hồn em rơi.
Đếm bao nhiêu lá, bấy nhiêu lệ.
Sao lá ngừng rơi, lệ không vơi.

Trong nỗi đau này, chúng em chân thành mong Cô hăy chóng b́nh tâm. Cô hăy dằn ḷng để mỗi khi chiều xuống, Cô gởi lời cầu nguyện, khói nhang sẽ đem đến cho Thầy biết bao ấp áp từ người vợ hết ḷng thương yêu chồng.

Thưa Thầy! Nay giờ chia tay đă điểm
Không có cuộc chia tay nào đau đớn bằng tử biệt sinh ly.
Nước mắt chi cho bận ḷng người đi
Thôi th́ chút ḷng này chẳng biết nói ǵ.
Thầy an nghỉ, mong Thầy hăy an nghỉ.


Với nén nhang đầy cung kính, chúng em xin lạy Thầy một lần nữa với ḷng thành mong Thầy sớm siêu thoát về cơi vĩnh hằng.

Nguyễn Văn Bảy