Bạn bè


        Thằng Oanh hát hay lắm , nhất là sau khi nó uống vài ly bia .Chiều mai có rảnh chị đến nhà tôi nghe nó hát .
Bây giờ , ở tuổi 50 , bỗng nhiên ḿnh có nhiều bạn . Thỉnh thoảng cuối tuần nhận một cú điện thoại : chào...có khoẻ không ... có rảnh không ... chiều mai ...sáng mai ...
        Suốt thời gian dài cuộc sống tôi b́nh lặng . Trong gia đ́nh tôi có 4 người : nhà tôi  , hai con và tôi . Tôi sáng cắp ô đi chiều cắp ô về . Nhà tôi có tuổi lại đau bệnh hầu như cả ngày ở nhà . Con , đứa lớn đi làm  đứa nhỏ c̣n đi học . Chúng tôi sống đơn giản , ít nhu cầu , tự thấy ḿnh nhàn , không buồn nh́n lên và cũng ít khi nh́n xuống . Không phải chúng tôi luôn luôn hoà hợp với nhau , mà mỗi người tự giới hạn ḿnh để duy tŕ cuộc sống chung đầm ấm ,và mỗi người  phải hiểu được cái lộn xộn , cái trật tự riêng của nhau . Tôi không tự hào về nếp sống này dù bạn bè gặp lại , đứa c̣n một ḿnh , đứa khổ v́ chồng , đứa khổ v́ con , nh́n tôi " giá ḿnh được hạnh phúc như Dung " . Tôi cũng không phàn nàn hoặc có ư định thay đổi ǵ hết . H́nh như càng về già tôi càng trở thành người dễ chịu . Sao cũng được .
        Cuộc đời tôi nếu tóm tắt th́ đơn giản biết chừng nào , như con đường từ nhà tới nơi làm việc : đi bộ ra khỏi con hẻm nhỏ tới đường lớn , quẹo tay mặt theo con đường này đi thẳng tới trước , băng qua con đường lớn vừa nữa , tới sở . Con đường từ sở về nhà th́ cũng tương tự : băng qua con đường lớn vừa , theo con đường lớn đi thẳng tới trước ,  gặp con hẻm nhỏ quẹo vô , tới nhà .
        Chín tháng trước , trong một đêm " tháng tư đầu mùa hạ , tiết trời nóng oi ả " có xảy ra một biến cố nhỏ , nhỏ mà không dè làm xáo trộn cuộc sống của tôi nhiều đến vậy .
        Tôi vẫn đi ngủ sau " Tin thế giới thu qua vệ tinh " , thường là khoảng hơn tám giờ tối . Cái giờ mà ai nghe cũng phải nói ngủ như gà .  Đang ngủ nghe loáng thoáng : đúng rồi học Mạc Đĩnh Chi , sao , ai , ở Úc hả ... Anh ơi hỏi dùm em ai đó , ở đâu . À , nhà tôi thức rồi đây . Một người xưng là Trong nói là  có anh Tài ở Úc nhờ t́m tôi , anh biết anh Tài qua email nhờ anh Minh , anh Minh mang tin Ngọc Hồng từ Mỹ về . Ngọc Hồng là bạn thân của Mỹ Hoa và tôi  . Anh Tài là tướng quân của Mỹ Hoa .
        Tôi với anh cùng học một trường , khác lớp khác năm . Anh học trước tôi một lớp . Anh không biết tôi và tôi thú nhận là không hề biết anh . Thôi th́ người bạn của bạn của bạn của bạn thân cũng là bạn .
        Và từ đó mỗi đêm tôi thức như khùng như điên để giết th́ giờ một cách tàn nhẫn . Thức như một người mắc nợ đêm dài phải trả v́ đă ngủ quá nhiều .
        " Thức rồi đây " sau hơn hai mươi năm để nghe trường xưa lớp cũ , để thấy bạn bè ngùn ngụt kéo về vỡ oà vây kín lấy ḿnh , để thấy không sao kiềm được ḷng ḿnh oà vỡ trong nỗi nhớ .
        Nếu thời gian trước đây tôi ngủ là thời gian bất động th́ bây giờ tôi phải giết nó đi để làm sống lại thời gian hoạt động , thời gian của Một Thời Áo Trắng .
      
 Một thời áo trắng = Một thời để nhớ
        Ôi ḿnh nhớ nhiều quá . Và có nhiều bạn quá . Anh Trong , anh Minh là những người đầu têu cuộc chơi cùng bạn bè rủ nhau gom hết bạn trong trường lại chơi cho vui . Th́ chơi cho vui thôi , chứ mua danh cầu lợi ǵ ở đám bạn già này ...gặp lại nhau th́ ai cũng kêu lên , sao chúng ḿnh không gặp nhau sớm hơn . Cuộc chơi trong công viên một ngày tháng năm là cuộc chơi của những người bạn vẫn biết nhau , vẫn thân nhau từ ngày ra trường , của những người bạn ngàn năm mới gặp lại  .
        Bạn bè gặp nhau quây quần bên nhau , chia xẻ , giải bày , lắng nghe tâm sự nặng , nỗi đau sâu ... chơi đi , vui đi , cuộc đời đó có bao lâu ...rồi ngày sau biết có c̣n gặp lại ...
        Bạn bè trong lớp 12A2 của tôi , một vài đứa trôi giạt về tỉnh , tỉnh gần tỉnh xa mà đa phần là ở thành phố này . Vậy sao hơn hai mươi năm tôi không gặp lại người nào , cho đến bây giờ ?
        Liên lạc được Hoa , Hồng , Huệ , Nhị , các bạn mới hỏi tôi có biết Hương , có biết Nguyên , Thanh , ... Tôi ở đây như ốc đảo , không đi đâu , không gặp lại một người nào , người cùng lớp không đă đành mà người cùng trường cũng không .
        Tôi làm cuộc hành tŕnh về " Đất Phương Nam " , hăm hở về lại trường xưa . T́m được một đứa , kéo dây ra được nhiều đứa . Đứa nào gặp cũng ôm chầm lấy tôi ; a , Kim Dung , trưởng lớp . Tôi thấy ḿnh quan trọng hẳn lên , đầy tự tin , kiêu hănh . Mầy liên lạc được Hồng Nhị Hoa à , cả Cao Mỹ Huệ bên Đức nữa hả , Cẩm cũng bên đó liên lạc được không ,  có t́m được Trang không , có biết Dung Lê ở Pháp không , c̣n Lệ , Cương , Nga ...vẫn c̣n ở đây mầy có biết ở đâu . Cái Tôi trong tôi chùng xuống , tự nhiên thấy ḿnh thành mỏng manh : Ờ , tụi nó bây giờ ở đâu ? Có t́m được ai nữa đâu ! Rồi quẩn quanh mấy đứa với nhau , những câu chuyện lần nào qua điện thoại cũng nói , những câu chuyện đă chết cứng lại rồi , nhưng cứ kẻ tung , người hứng , rôm rả nói hoài nói măi ...Để đôi khi giữa ḍng đời cuồn cuộn này , chợt nhớ một đứa bạn , rồi chạnh ḷng bâng khuâng , rồi b́nh tâm lại an ủi nhau rằng bạn ḿnh vẫn ở đâu đó trong thành phố này , trong đất nước này , trên trái đất này  , vẫn làm chuyện ǵ đó , vẫn yêu thương , vẫn hờn giận , vẫn tươi cười , vẫn sống giữa cuộc đời này ...
        Sau cuộc chơi trong công viên , vẫn chưa thoả ḷng hả dạ , bạn bè t́m gặp nhau , t́m nhau , t́m nhau ... T́m bạn của ḿnh , t́m bạn cho bạn rồi bạn của bạn trở thành bạn của ḿnh , rồi tất cả chúng ḿnh là bạn của nhau . Cứ hoài t́m nhau để không c̣n có lúc bất chợt ngẩng đầu nh́n một cánh chim trời mà hiu hắt hỏi : ...bây giờ ở đâu ?
        Cuộc chơi nào rồi cũng tàn . Cuộc chơi trong công viên tàn . Vui vẻ . Mọi người thống nhất với nhau từ nay hằng năm sẽ gặp nhau vào ngày chủ nhật thứ hai trong tháng năm . Đây được xem như thông điệp , được gửi đi khắp nơi , để bạn bè ở cùng trời cuối đất biết mà t́m " về nguồn " . Bạn ḿnh , ḿnh , mỗi người đều học qua nhiều trường lớp , đến giờ đều đen da bạc tóc , sao ai cũng nhận Mạc Đĩnh Chi  làm nơi thương nhớ  . Bởi v́ nơi ấy , không có tiếng trống trường vang lên ngày mấy bận , nhưng tiếng cười hồn nhiên của chúng ḿnh những buổi tan trường vọng âm  suốt con đường dài Lục Tỉnh , dư âm c̣n ngân nga trong ḷng ḿnh tới bây giờ .  Nhớ một thời mắt biếc môi son . Nhớ ngôi trường định h́nh tính cách và nuôi dưỡng tâm hồn ḿnh thời thiếu nữ , và nhớ , có lẽ , cổng trường nơi ḥ hẹn mối t́nh đầu ...
        Trong khi háo hức chờ một ngày chớm hè năm sau , bạn bè vẫn có những cuộc họp mặt đâu đó với bạn cùng lớp , trên lớp , dưới lớp . Để chi . Để hồi tưởng , để hoài niệm , để nhắc nhớ , để chắt chiu kỷ niệm  , để nhớ nơi chốn ḿnh đă để lại cái lớn lao như tuổi trẻ và t́nh yêu . Và tôi luôn được nhắc nhớ về tuổi trẻ và t́nh yêu của ḿnh như buổi họp mặt chiều nay tại nhà anh , bắt đầu bằng một khởi đầu tự nhiên : " nghe thằng Oanh hát ".


Kim Dung, Sàig̣n tháng 1 năm 2002