Bạn và tôi

 

 

Các bạn ơi,

Được biết tin nhau là một điều hạnh phúc, nhất là chúng ta những Dung, Hồng, Hoa, Huệ, Nhị, Hương, Cẩm, Thanh. Chúng ta đă đến với nhau bằng những t́nh thân ái của những năm thân thiết dưới mái trường Mạc Đĩnh Chi. Bây giờ, chúng ta đă cách xa nhau bởi những bờ đại dương xa thẳm...

Năm nay 2003, đúng 30 năm ngày rời trường, bỗng dưng nhớ lại cũng vào khoảng thời gian này. Năm ấy, 1973, rời trường với cặp mắt ngơ ngác với bao ước mộng. Đứa th́ muốn thành Luật Sư, đứa muốn làm Cô Giáo, đứa muốn học Kinh Tế để giúp Ba Mẹ thành lập ngân hàng...  Bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu mộng đẹp, để rồi bây giờ 30 năm sau, chúng ta mỗi người mỗi nẽo, mỗi đứa một hoàn cảnh, không hoàn cảnh nào giống hoàn cảnh nào. Hoàn cảnh nào th́ chúng ta cũng phải sinh tồn, bổn phận trách nhiệm nặng nề, đứa nào cũng phải chạy theo đời sống. Đôi khi Hồng có một ước muốn thật giản dị là tất cả chúng ta cùng gặp lại nhau ở một nơi nào đó trên quê hương hay một nơi nào đó trên trái đất này để cùng nhau tâm sự th́ vui biết mấy, chỉ cần vài tiếng đồng hồ thôi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.

 

Nhớ vào những năm trước, Ngọc Nhị qua Mỹ, Hồng và Nhị đă thức suốt đêm để kể cho nhau nghe những biến động trong đời sống sau ngày chia tay của năm 1973 năm ấy. Cứ nói và nói, đôi khi nước mắt ràn rụa chảy. Nhị của những năm 1970, 71, 72 như sống lại, chúng ta nhắc lại những ngày học thi Tú Tài, học thêm Toán-Lư Hóa ở đường Nguyễn Thiện Thuật. Có những ngày mưa làm biếng học, muốn cúp cua đi xem hát bóng. Ba đứa Hồng, Cẩm, Nhị bàn với nhau để Nhị vào nhà Thầy thông báo là mưa bảo Hồng, Cẩm không đến nên chỉ có ḿnh Nhị đến xin phép Thầy được nghỉ học. Thầy không chịu bắt Nhị một ḿnh học (h́nh như em ông Thầy mết Nhị th́ phải), báo hại Hồng, Cẩm ngồi dưới đường chờ mơi ṃn, một kỷ niệm khó quên phải không Cẩm Nhị ???

 

Rồi những buổi chiều tan trường Luật, Mỹ Hoa và Hồng đèo nhau trên xe Yamaha của Hồng hay Honda PC của Hoa để rồi ai đó theo dấu chân hai đứa chúng ḿnh. Trên đường Trần Quốc Toản, hai đứa bị ép vào lề để ḥ hẹn, ai vậy Mỹ Hoa ? Anh Tài ơi ai đó của tôi chứ không phải của nàng của anh đâu nhé ! Anh th́ bị nàng phàn nàn là  " Thằng chả cù lần đến độ, lá me rớt trên tóc tui thằng chả cũng không dám lượm..." Trời ơi, cù lần đến thế là cùng anh Tài nhỉ ?  Đó là những ngày của những năm một ngày chín trăm hồi đó...

 

Một kỷ niệm c̣n nhớ măi đó là năm 1972 anh Tài làm Lễ Nhập Môn Hàng Hải. Sữa Mẹ Trùng Dương ǵ mà mặn như muối, cũng được ướp lạnh nhưng khi hút vào th́ mặn ơi là mặn, nước muối mà...  Của ai đó tặng khi Trang và Hồng lên sân khấu song ca bản nhạc... Chiều của Hồ Dzếnh : Trên đường về nhớ đầy, chiều chậm đưa chân ngày, tiếng buồn vang lên cao, tiếng buồn vang lên cao...  Ai đó bây giờ ở đâu vậy nhỉ ?  Sau buổi Lễ Nhập Môn, người bị hờn giận là Dung. Dung của một thời mới lớn, Dung của những bước nhảy lă lướt, mà hồi đó Hồng, Hoa, Nhị, Cẩm nh́n Dung một cách thán phục. Dung có chị Ḥa là Sư Tỷ, chị Ḥa của Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt, chị Ḥa, chị Ḥa của Dung.

 

Hôm nay bỗng nhớ về quá khứ, nhớ về thuở vàng son năm nào của một thời mộng mơ, của một thời con gái...

 

Ngọc-Hồng

Buổi chiều cuối tuần, tháng 05-2003