Ba tôi

 

 

        Xế chiều nay , trời chuyển mưa ầm ầm , gió lốc , cây cối trước nhà vặn ḿnh ngă nghiêng , trời sụp xuống tối ui ui . Ừ , nóng quá mưa một cái đi . Như có hai ông trời , một ông muốn mưa , một ông cứ nắng . Rồi lác đác vài hạt mưa , rồi mưa trút xuống ào ào .Tưởng như mưa lớn lắm .Nhưng chỉ một lát là tạnh . Mưa mà vẫn c̣n thấy nắng là không mưa lớn , nhớ hồi c̣n sống má nói như vậy . Nắng nhiều quá rồi , sao nắng c̣n ghen với mưa , không chịu lùi bước .

        Sao nh́n đâu cũng nhớ má .Nghe mưa , nhớ . Nh́n nắng , nhớ .

        Trời không mưa được đă cơn , oi quá , tôi đi ra khỏi nhà , ngang qua nhà Ba Má , lại thấy ba ngồi trên bộ ván nh́n vô bàn thờ má .H́nh ảnh quen thuộc từ ngày má mất , quen thuộc mà không khỏi đau ḷng .

        Con bé người làm nh́n tôi cười như mếu : con vừa chạy lên sân thượng lấy chiếc chiếu phơi xuống, mệt quá, vừa đem xuống th́ trời hết mưa . D́ ngồi chơi với ông , con trở lên đóng cửa .

        Hôm nay ba có vẻ buồn không muốn nói ǵ hết , đi ra đi vô nh́n ngắm trời như muốn đoán xem c̣n mưa nữa không . Ngồi làm thinh một lúc rồi không biết làm ǵ , tôi xách cái chổi quét nhà . Không biết lúc quét tôi nghĩ ǵ . Ba dưới nhà đi lên , nh́n tôi một lúc lắc đầu : mầy quét nhà y như má mầy vậy .!!! Tôi không ngờ , tôi không nhớ hồi c̣n sống má đă quét nhà ra làm sao , mà tôi cũng không biết lúc năy tôi đă quét nhà như thế nào . Hỏi con bé , nó cười : quét nhà phải quét từ ngoài quét vô , không ai quét từ trong quét ra . Hồi c̣n sống , bà cũng quét từ trong ra , ông chửi hoài chửi huỷ , d́ không nghe sao , con nghe hoài .

        Ông nói quét nhà như vậy là mạt , ngóc đầu không nổi . Rồi bà có chịu quét từ ngoài vô không ? Không , bởi vậy ông mới chửi hoài , giờ tới d́ nữa .!!!

        Tôi biết tính má tôi , bà cũng gàn gàn , bà làm cái ǵ bà muốn , miễn là không hại ǵ đến ai , mà quét ra hay quét vô ...tôi thấy có ăn nhằm ǵ đâu , đằng nào nhà cũng sạch và rác cũng được hốt đi . Hơn nữa , khi có sự can thiệp của ba th́ tôi biết thế nào đến chết bà cũng quét vô . Cho nên hai ông bà gây gổ hoài , cằn nhằn cẳn nhẳn nhau hoài . Cắn đắng những chuyện ǵ đâu không . Làm như một ngày không gây với nhau th́ ăn cơm không ngon vậy . Gây riết rồi con cái nghe cũng chán , có khi gây chuyện ǵ , hai người nói lùng nhùng với nhau , con cái nghe có hiểu ǵ đâu .

Nhớ hôm cúng 49 ngày của má , anh chị em bàn nhau đưa bàn thờ má lên lầu , chứ để dưới nhà , ba đi ra đi vô thắp nhang rồi ngồi nh́n miết vô bàn thờ , h́nh ảnh đó làm đau ḷng con cái . Ba biết được ư định đó la quá chừng , đừng , đừng đưa bả lên lầu để bả ở đây với tao . Sao má chết rồi ba nhớ chi nhớ dữ vậy ba . Tụi bây có năm mươi năm c̣n nhớ , tao với bả sáu bảy chục năm không nhớ sao được mậy . Nghe mà ḷng quặn thắt , đến cậu Vũ là người cương quyết nhất cũng phải chùng tay . Hai vợ chồng tao không bao ǵơ gây nhau một tiếng , ông già nói tỉnh như không , lại rơm rớm nước mắt , lại kín đáo chùi giọt nước mắt đă quánh lại không thể nào rơi , c̣n anh chị em chúng tôi đang buồn ôm nhau cười muốn chết .

        May mà " không gây nhau một tiếng " . Nói cứ như con nít . Nghe thinh không vậy mà tôi buồn , buồn da diết , ba lại nh́n về nơi nào đó xa xăm mờ mịt .

        Nhưng hôm nay tôi đắc ư lắm: tôi đă quét nhà giống Má , như Má đă từng quét nhà .

        Mà giống cái ǵ không giống , giống cái cách quét nhà . Nghe cũng tức cười .

        Khi nói lại điều này cho anh Hải nghe , anh dí tay vào trán tôi nói : em c̣n giống cái tính gàn dở nữa .!! Tôi thấy ḿnh cũng giông giống má thật , nhưng nói chống đở : mẹ con sao không giống được , anh .

        Con bé , Bích , hai mươi tuổi , con mà hai mươi lăm tuổi là rồi rồi . Rồi rồi là sao . Má con nói con gái hai mươi lăm tuổi chưa có chồng là ế . Con có sợ ế không . Sợ mà được sao d́ . Con nhỏ cũng khá . Nhớ những ngày đầu nó mới đến , c̣n đầy chất chân quê . Tôi nói khá là giờ nó cũng biết lư sự với ba tôi , lúc năy nó lớn tiếng than lên sân thượng lấy chiếu mệt quá là v́ nó nói trời không mưa lớn đâu , mà ông một mực nói sẽ mưa lớn hối nó lên đem xuống bằng được . Th́ đằng nào chiều tối rồi cũng phải lên lấy xuống thôi , có ǵ mà lằng nhằng ? Nó cố nói , nhưng đi lên từ từ không mệt . Tôi lại ph́ cười , cười ở chỗ nó lại giống má tôi quá , phải làm ǵ ngược lại ư ông một chút mới chịu . Chắc ở gần nên lây má tôi rồi .

        Cái tuổi hai mươi lăm , tôi không nghĩ là chưa có chồng là ế hay không , mà tôi nghĩ tới nhà văn nhà thơ nào đó đă nói một ư là người ta sống chừng một phần tư thế kỷ là đủ rồi , từ tuổi hai mươi lăm trở đi , người ta sống là để nh́n những ảo ảnh vỡ dần .

        Điều này đối với ba tôi , không có ư nghĩa nào hết , không có một ảo ảnh nào hết , không có cái ǵ vỡ hết . Ngay như má tôi chết rồi mà ông cứ ngồi nói chuyện như không . Trời sắp mưa lớn rồi đó bà...coi biểu tụi nó đem quần áo xuống , má bây không uống café được , đừng pha cho bả ...

        Khi má c̣n sống , ba uống rượu nhiều . Má cứ cằn nhằn , bơn bớt uống đi ông , già rồi... Già rồi c̣n sợ ǵ mà không uống ...bộ tui bớt uống th́ bà thương tui hơn sao . Lúc má vừa chết ba thôi uống . Tôi vẫn thầm mong cho ba uống trở lại , uống nhiều rồi say rồi mệt , lăn ra ngủ vậy ba đở buồn và hơn nữa con cái đở nh́n thấy h́nh ảnh con chim lẻ bạn , đở xót xa .

        Bây giờ ba uống rượu trở lại , uống nhiều hơn bao giờ hết .Uống trả bù những ngày quên uống hay chợt nhớ phải làm ngược lại ư má tôi ông mới thấy hả hê !! Đám em can ngăn , riêng tôi không thúc cũng không ngăn . Kệ ba uống được bao nhiêu cứ uống . C̣n được bao lâu . Chắc chẳng c̣n bao lâu nũa đâu .Nh́n ba uống rượu mà ḷng tôi thoả thê , mà ḷng buồn miên man , đứt ruột . Chắc rượu ngon lắm , cay mà ngon lắm hả ba , mỗi hớp rượu thấy ba nhắm mắt khà một cái , nghe đă . Đă nỗi buồn . Cái buồn có theo rượu mà trôi tụt vào ḷng ba không ?

        Thấy ba uống rượu nhiều quá , đôi khi bỏ cơm , đứa em dâu ái ngại , pha ly sữa cố ép ba uống , ông uống sữa mà nhăn mặt nhăn mày . Ngọt mà sao sợ không uống được . Đôi khi cái cay đắng người ta dễ chấp nhận hơn !!! Ông già gật gù chép miệng , tao biết tại sao con nít cứ khóc hoài .!!!

        Người ta nói buồn uống rượu là quên . C̣n ba uống vô là nhớ , nhớ nhiều , kể vanh vách , nói một mạch một thôi một hồi chuyện ngày xưa hồi nẳm " hồi đó tao với má mầy ...., lúc đẻ con Dung nhà ḿnh c̣n nghèo lắm ...." không chỉ kể cho một ḿnh tôi nghe mà đây cũng không phải lần đầu tôi nghe . Nghe rồi thuộc ḷng , có khi ông quên c̣n nhắc , ông khựng lại , ủa sao mầy biết , trời ơi , ngày nào cũng nghe như kinh nhật tụng làm sao không nhớ cho được .

        Đôi khi , ngồi hoài bên ba không biết nói chuyện ǵ , tôi lẩn thẩn hỏi ba có tiếc ǵ không . Ba nhẹ lắc đầu , không có ǵ tiếc hết . Vậy ba có ước ǵ khi chết . Ba muốn khi chết con cái có mặt đông đủ . Điều ước đơn giản mà nghe đau nhói . Lúc má tôi chết chị Hoà về không kịp . Một dằn vặt không nguôi trong ḷng chị . Liệu có lập lại khi ba tôi như đèn treo trước gió và chị th́ vẫn ở chân trời xa xôi ???

        Tuy ba nói vậy , nhưng tôi biết ba tôi tiếc một điều : khi già ba ước sẽ sống như một nông dân , v́ ba là gốc nông dân , một nông dân trong số 80 phần trăm thành phần dân số nước ḿnh .Ông c̣n nói rằng trên đời không có thú vui nào bằng thú ngư-tiều -canh- mục .Ngay lúc nghe ông nói vậy con cái hơi gờn gợn nghi ngờ , v́ ba tôi không thể có một tâm hồn là một triết gia .

        Mà riêng tôi lại chua chát thấy rằng ngay lúc về già ḿnh vẫn chưa sống cho chính ḿnh được !!!! Như ba tôi .

 

Kim Dung, Saigon tháng 8 năm 2001