Chuyện bên lề buổi họp mặt


Tôi sẽ kể cho các bạn nghe, những chuyện không đầu không đuôi, chuyện không có mở đầu không có kết thúc, chuyện mà khi gặp lại nhau, sau bao nhiêu năm, có người sau 26 năm, có người sau 30 năm, nói hoài không thấy cũ, không biết chán. Phan Khôi sau 24 năm đă để lại một mối t́nh, chúng ta sau hơn 24 năm, có biết bao chuyện, nói hoài không hết, những chuyện mà thây kệ ai, muốn nghe th́ nghe, ai không muốn mà cứ nghe th́ ráng chịu, có mắc mớ ǵ tới tôi đâu. Vậy nên, tôi cứ kể …
Tất cả chúng ta chưa đủ già để sống cho chính ḿnh, nhưng không c̣n nhỏ dại để mong xuân về, tết đến, và, không c̣n trẻ nữa để được sống những ngày tháng ngọt ngào của MỘT THỜI ÁO TRẮNG.
Chúng ta chỉ c̣n một niềm thương nhớ ngập tràn, t́m về để an ủi vỗ về nỗi nhớ của ḿnh, để nỗi nhớ vơi đi cho kỷ niệm đầy thêm. Những MINH, những TRONG, những THẾ, OANH, NHÂN, TRÍ khơi dậy kỷ niệm của những ngày tháng, mà chúng ta tưởng đă quên đi, không, nó u ân nơi nào đó nhỏ nhoi trong tim, để khi nh́n lại cây trúc trước cổng trường, cây trúc qua bao mùa thay lá, thấy nao ḷng. Đứng dưới cây trúc, tứ góc nh́n của năm xưa, nh́n ra cổng thấy bạn bè xôn xao ra về, nh́n vào sân trường, thấy bao tà áo tung bay, nh́n vào góc lớp nào cũng thấy bạn bè, thấy THẦY CÔ, thấy…như anh TRONG nói: dù cây trúc, dù mái trường, góc tường đổi mới, th́, h́nh như là nó thành cái ǵ đó có linh hồn, h́nh như cái ǵ đó như là máu thịt của ḿnh, linh hồn ghép với những con người vừa cụ thể vừa huyền hoặc…mà nhắc đến đâu ta à đến đó. Tưởng quên, mà sao quên được, kỷ niệm trổi dậy như bóng ma quá khứ, như món nợ truyền kiếp.
Dạo bước trong sân trường, nuớc mắt tràn ra, mặc, khóc cho vơi đi…nước mắt này không chỉ là của tôi, của HOA, của HỒNG, THANH, HƯƠNG, mà của chúng ta, của NGÀY XƯA HOÀNG THỊ.
Đang đứng giữa trời không, một cô bé nhè nhẹ đến, rụt rè, cô về họp mặt phải không, sao không tổ chức gặp ở trường để tụi cháu tham dự, ở trường dễ thân quen nhau hơn. DỄ thân quen nhau hơn ? Không, chúng ta về đây, đă có nhau về đây th́ không hề bao giờ giữa chúng c̣n những khoảng cách nào nữa, không hề…Ngậm ngùi thay, c̣n khoảng cách, các bạn ơi, bởi, qua anh MINH, được biết vài người bạn của chúng ta dừng xích lô ngoài khuôn viên, lặng lẽ nh́n vào. Ngơ ngác như h́nh ảnh “người phu quét đường dừng chổi đứng nghe”. Đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh những ánh mắt đó, những ánh mắt nhọc nhằn của cơm-áo-gạo-tiền và có con không, có thể lắm chứ, những quẳng gánh lo toan đời thường không thể vứt đi để cùng chúng ta t́m lại những tháng ngày hạnh phúc của MỘT THỜI ÁO TRẮNG ?
Không có “đường phượng hoa mù không lối vào”, mà sao, các bạn đến ghi lại, một lần nữa tên, địa chỉ, nhận huy hiệu Mạc Đĩnh Chi cài áo, tên và niên khoá học sinh trên áo rồi kết dính từng cụm nhỏ từng cụm nhỏ, làm MINH trên diễn đàn gào thét, mới các bạn đến đây đến đây để chúng ta bắt đầu…Chúng ta đă bắt đầu bằng những ḍng chữ tha thiết tr6en thư ngỏ của anh NHÂN, từ những ḍng tin t́m nhau trên báo, từ những cuôc điện thoại nói đến muốn cháy máy, từ những email của nửa ṿng trái đất, từ những lá thư mời cẩn thận, vội vàng. Người ta hiểu nhau chỉ bốn mắt nh́n nhau, tấ cả những điều cần nói, chính là những điều không nói ra bằng lời. C̣n chúng ta, có hiểu nhau không mà tranh nhau nói, nói như chưa bao giờ được nói, được hỏi, được cười, được nhắc lại, nh́n nơi nào trong khuôn viên cũng thấy bạn bè nói nói cười cười, tiếng cười có chiều rộng lấp kín công viên mênh mông một ngày tháng năm đầy nắng và gió. Có những lúc, chúng ta bị lôi cuốn vào chuyện kể ngày xưa, v́ sao THẦY mặc áo khoác ngoài khi tiết trời ve kêu, v́ áo thun THẦY bị rách em ơi !
Em nhớ thương tất cả bạn bè, gặp lại em sẽ ôm hết, ôm và siết chặt. Hèn ǵ, có những gương mặt vừa gặp lại, có cảm giác bị ôm và siết chặt nghèn nghẹn ở ngực, ở môi, ở mắt, cứ nuốt khan, nuốt khan xuống, và hèn ǵ, anh MINH ơi, thức ăn ế !
Lúc này, chúng ta mới nhận ra rằng chúng ta có nhau.
Chúng ta đă đến với nhau một lần, một lần không đủ cho một đời c̣n lại, nên chúng ta sẽ gặp nhau. Sẽ gặp lại nhau…

Lâm Thị Kim Dung,
Tháng 05-2001