Có nhau


        Tối . Chiếc xe mới thắng két trước cổng đă thấy mụ vợ đon đả ra ôm cổ hôn chụt cái vào má . Vờ vịt . Kín đáo xem chồng thở ra mùi ǵ đó mà . Mở nút áo chưa kịp vứt vào máy đă : anh để đó em , em phải ngâm trước máy giặt mới sạch . Trẻ con . Muốn t́m vết son chứ ǵ . Th́ cứ .
        Sao ḿnh thấy mất tự do . Đâu đâu cũng có sự hiện diện của mụ . Mụ như con ma xó . Ngay lúc đau ốm nằm cũng không yên , " há miệng ra , giơ tay lên , co chân lại , ngồi dậy , bước chầm chậm ... " . Đến trong công sở , phải nh́n dáo dác xem có ai c̣n ai để bật quẹt . Như là một thói quen . Thói quen của người đàn ông có vợ và mất tự do .
        Từ bao giờ . Từ cái ngày ḿnh ngây thơ mất cảnh giác trong ngôi nhà chỉnh chu ngăn nắp đầy ấp tiếng khóc trẻ con nh́n nàng cười láu cá ra nghị quyết : về trước 12 giờ đêm . Uống không để say . " Anh đâu phải là Lọ Lem " . " Uống không say không về " . Ngày qua tháng lại , sáng đi chiều về nghiêm chỉnh . Đôi khi gặp bạn bè bù khú lai rai vô t́nh chưa lần nào ḿnh vi phạm nghị quyết không kư mà phải thi hành ấy .
        Vẫn đêm đêm về nghe con khóc vui triền miên . Mụ ấy không khoá mà ḿnh thấy bị giam cầm . Sáng mới dắt xe ra , " Anh nhớ đem theo áo mưa " . Nổ máy vọt đi c̣n nghe tiếng nói với theo " Có khăn tay em bỏ trong túi quần " như ngầm nói chiều nay liên hoan mục tiếp theo có thể có thằng bạn nào đó rủ anh uống bia có gác tay . Đến lau mặt c̣n không được dùng khăn ướp lạnh của nhà hàng nữa đấy th́ " anh liệu hồn " . 
        Tôi nghĩ , có khi cho vàng , khéo ḿnh cũng xin thôi . Nếu thằng bạn hỏi : " Mầy sợ ǵ " . Chẵng lẽ lại nói tao sợ mụ ấy khóc . Gớm đàn bà chỉ có giỏi mau nước mắt . Giá mà mụ la toáng lên chửi bới um sùm th́ tôi thêm có cớ lỉnh đi luôn . Đằng này chỉ ngân ngấn nước mắt . Nh́n ánh mắt mỏi mệt chờ cửa của mụ , ḷng tôi quặn lên v́ ḿnh măi cụng ly lách cách mà mụ cứ im ỉm ngồi chờ .
        Nếu bạn nghĩ mụ vợ tôi lúc nào cũng hiền thục nhă ca như thế th́ tai hại biết bao . Con c̣n bé , mụ sai bảo tôi cứ như tôi tớ trong nhà " Anh con đái nữa ḱa lấy cho em cái tả " , " Anh khuấy bột lỏng thôi , đặc quá con bị sặc " . Mụ luôn cho thấy vai tṛ quan trọng không thể thiếu của tôi trong nhà như thế nào  . Chiều đi làm về , đưa tay chỉ cái xe nói gọn lỏn " anh sửa xe ǵ kỳ vậy vẫn bị tắt máy giữa đường "  . Trong sở dù đang họp hành ǵ cũng mặc " Chiều về ghé mua bóng đèn thay bóng nhà bếp , sáng nay nó cứ nhấp nháy em nhức mắt quá " .... " Mai nghỉ vỗ lại cái giỏ xe cho em , hôm bị ngă nó méo một bên " , " Nhớ qua bên điện lực xin thay cái đồng hồ điện " ....
        Mọi người vẫn đùa , hỏi : Khang , mày có nhớ việc nào cần làm trước việc nào không . Tôi vêu mặt cười , nhớ chứ tao có ghi sổ hết mà . Mọi người cười đe : cố gắng , không th́ ngày mai cả pḥng phải nghe điện thoại !
        Bọn trẻ trong pḥng lém lỉnh hỏi ngày xưa chú mê cô v́ cái ǵ . Sao lại mê . Chỉ thinh thích thôi . Rất tỉnh táo . Mê th́ là mê muội mất ! Vắng th́ nhớ , nên cơng về ở chung nhà cho lúc nào cũng có nhau , khỏi nhớ , vậy thôi  . À , ngày xưa nhờ cô ấy chú biết lá rơi vào mùa thu và ánh trăng vàng mong manh ra làm sao . Giờ mụ ấy chỉ biết miếng rau cọng hành , như mụ hàng xén keo kiệt tủm mủn ngồi cộng cộng trừ trừ , thỉnh thoảng la lên , tháng này anh chưa lănh tiền quỹ lương à . Nghe lạnh xương sống !
        Giờ con cái đă lớn , buổi tối không c̣n lúc thúc quanh quẩn bên bố mẹ . Tôi vẫn thích nhất buổi tối hai đứa chúng tôi ngồi bên nhau , nh́n mụ với cặp kiếng đeo trễ trên mũi trước quyển sách tôi tặng , nhạc nhẹ d́u dịu , trông mụ có vẻ " bác học " chứ không " bà la sát " vừa xoa dầu vừa ch́ chiết : em đă bảo mà , trời trở lạnh sáng sớm đi là phải mặc áo khoác vào , tưởng c̣n trẻ lắm à ! .
        Ngồi rất lâu , tôi với tám trang báo giở qua giở lại , chẳng đọc được tin ǵ , cũng không biết nói chuyện ǵ .
        Tôi rủ : Hôm nào tụi ḿnh đi uống càfé nghe nhạc chơi đi ! " Cặp kiếng " nhướng mắt lên nh́n tôi mỉm cười , nhẹ gật đầu . Ôi nụ cười đẹp hơn Monalisa , đẹp hơn bao giờ hết  . Cái mỉm cười như ngầm nói : để như ngày xưa , rồi anh được uống càfé buổi tối và hút thuốc lá chứ ǵ .
Tôi leo lên giường nằm , nghĩ : ngày xưa ḿnh cũng như thế này ,  rồi lơ mơ ngủ mất .


                                                              
Kim Dung Saigon tháng 8 năm 2002