Đôi ḍng về Đại Hội

Từ sau Đại Hội 13 tháng 5 , các  trang web của chúng ta nhộn nhịp hẳn lên , h́nh ảnh Đại Hội , h́nh ảnh Thầy Cô , h́nh ảnh bạn bè tràn ngập , ai cũng nh́n ngắm no say , ai cũng hỉ hả vui vẻ đề huề ,  thỏa măn bao nhiêu ngày chờ đợi nhung nhớ . Liền đó trang Web của anh Trong thúc giục , các bạn viết ǵ đi chứ , chẵng lẽ không có chútt ǵ để nhớ . Mùa hè đến rồi , các bạn không thấy nhớ nhớ ǵ sao . " Bạn có dám cá với tôi là trong suốt mấy năm trời học Mạc Đĩnh Chi bạn chưa hề theo đuổi một h́nh bóng nào . Ôi, đẹp vô cùng những mối t́nh học tṛ . Sao chúng ta không viết lại . Tuy nhiên tôi không chịu trách nhiệm nếu có dĩa bay nha . "
Làm ǵ có chuyện dĩa bay  anh  Minh ơi . Bây giờ  nh́n lại một tấm h́nh cũ ngày xưa cũng đủ ngỡ ngàng  , cũng đủ bâng khuâng . Những lá thư đă gởi hơn hai mươi năm , không trao được cho người nhận , không gởi trả được cho người gởi vẫn c̣n đây , nào có chết ai đâu . Ơi , những người muôn năm cũ , hồn ở đâu bây giờ .
 Rồi cũng có vài bài , đếm được vài bài trên đầu bàn tay x̣e rộng năm ngón . Tôi có nói , thôi từ từ anh Trong ạ , thiên hạ c̣n trong men say . Rượu đă rót chưa hay rượu rót chưa uống mà hồn đă say khướt ... Không , phải hâm nóng ngay chị ạ , không th́ trớt quớt hết . Mà trớt quớt thật . Lại an ủi anh ,  rồi mọi gịng sông đều chảy ...
Trong tôi luôn có cái ǵ đó thúc bách : viết, viết... viết cái ǵ ḿnh nhớ và cái ǵ ḿnh muốn nhớ. Nhưng thư của Dung buồn quá , nghe như có tiếng thở đài , tiếng thở đài thườn thượt , nghe năo ḷng , bàng bạc nỗi niềm ... nỗi niềm ǵ ai mà biết được . Gặp được nhau rồi , hăy vui lên chứ ! Thôi đừng buồn phiền , " lại  gần , gần lại với nhau , ngồi gần nhau hơn , ngồi kề bên nhau ... sau bao nhiêu  năm dài .." có ǵ mà Dung buồn , cuộc sống êm đềm , đêm đêm cùng phu quân nghe những bản nhạc  t́nh , thảnh thơi xuống phố sáng chiều , lanh quanh t́m một bản nhạc đă quên , ṿng ṿng t́m một cuốn sách  vừa xuất bản , ung dung xem một pḥng  triền lăm tranh , nhàn hạ với bạn  bè đọc một bài thơ cũ ...
Có cái ǵ trong tôi ,  cái ǵ sau lưng tôi ,  cái ǵ trước  mắt tôi làm tôi nhớ , làm tôi tơ tưởng ,  làm tôi khắc  khoải .  Cái ǵ ư ? , có ǵ đâu  motthoiaotrang , có ǵ đâu 7 năm  dưới mái trường  macdinhchi  rợp xanh bóng lá ngợp trắng tà  áo  dài .
Gặp lại nhau th́ đứa nào cũng ở tuổi  " Tứ thập nhi bất hoặc " , để kịp hiểu ra bất hoặc th́ đă chớm vào " Ngũ thập nhi tri thiên  mệnh "  mất rồi .
Người nào cuối quăng đường dài cũng ngoảnh lại : có ǵ đáng tiếc không ?  Có ǵ  hối tiếc chăng ? .  
Sao ḿnh  gặp lại nhau quá muộn  , khi quỹ thời gian sắp cạn . Để rồi t́m nhau, hỏi tên từng đứa bạn quên , từng người  bạn nhớ , từng đứa bạn thất lạc sau gần 30 năm  và " đôi khi  Huệ tự hỏi ḿnh có  thất lạc chính ḿnh không ? " Nghe bạn hỏi tôi như nghe tiếng giọt sương khuya .
Giọt sương
trên cỏ
hôm qua
thót ḿnh
chợt hỏi
quê nhà là đâu .

Người ta lọc xọc đi t́m sỏi đá  , c̣n tôi , ngày  xưa ḿnh  chỉ  thấy sỏi và đá nên bây giờ mới xất bất xang bang đi t́m nhừng hạt cát nhỏ bé tẹo , những hạt bụi nhỏ li ti để lắp kín cái thùng của ḿnh .
Những hạt cát  bé tẹo đó là ǵ , những  hạt bụi li ti đó là ǵ , bây giờ ? ở đâu ? , nó theo chân ai đi đến nơi nào , để bây giờ ḿnh đi t́m , để có lúc nào đó " hạt bụi nghiêng ḿnh nhớ đất quê " !!
Những hạt cát nào làm cay xè mắt ....
 Bạn bè trách tôi sao viết buồn qúa . Viết khác đi . Khác là sao . Tao thấy mầy viết hay tưởng mầy khôn lắm . Khác  là sao , vậy mà cũng hỏi , Khác buồn là vui c̣n sao trăng ǵ nữa  . Ừ , tụi nó trách tôi chứ tôi không bao giờ trách sao tôi chẵng là ǵ khác .
Buồn mà có người vẫn đứng tựa cửa mong thư , đứng ngẩn trông vời một cánh thư ?? Chúng ta có c̣n ở tuổi  học tṛ để mộng mơ . Tất cả đều tứ thập hết rồi   . 
Một triết gia đă nói : " Bi kịch của loài người là thể xác ǵa nhanh hơn tâm hồn  " Thôi rồi chúng ta đă rơi vào bi kịch của loài người ...
Và chúng ta đang đập gương xưa t́m bóng . T́m thấy ǵ , t́m thấy motthoiaotrang .
Tặng cái nhà của anh Trong đấy .Nhưng khoan đưa lên vội anh Trong nhé.

Viết đến đây, buốn quá, đọc lại là tôi múôn delete rồi, thôi cố gắng làm một việc đơn giản là send ngay, để như vẫn c̣n đ1o để hôm nào...buốn quá nữa sẽ viết tiếp hoặc sữa đôi chút.
Kim Dung