Em ti

 

    Tôi nhận " bản thảo " Em tôi của anh Trong , đọc mấy dòng đầu , không khỏi phá lên cười , cái mửng này không phải chơi cha mà chơi ...ông nội tôi rồi . Ông nội này trốn đâu mất biệt , nay xuất hiện với mệnh lệnh : Chị Dung ơi , làm ơn biên tập lại giúp , và gởi cho MTAT . Là chuyện thật .

    Đọc chuyện thật của anh , thấy xúc động , có một đồng cảm sâu xa với anh . Anh cũng như tôi luôn nghĩ về người thân với một chút dằn vặt . Đọc thấy gần gủi với mình , như mình , vừa mất đứa em trai . Vội phúc đáp với đầy tự tin , trong lòng không khỏi dậy lên một niềm kiêu hãnh kín đáo :

_Anh tin tưởng tôi vậy sao . Hay anh làm khó tôi .

_Tôi sẽ viết theo feuilleton của anh .

_Có thể hơi bị chậm , anh kiên nhẫn chờ .

_ Rồi ký tên " tác giả " là gì . ( chưa đỗ hàng Nghè , đã đe hàng Tổng ) .

 Nội cái chuyện tên tác giả mà tôi và Hương cười đau bụng . Hai đứa bàn tới tính lui , Hương kêu lên : thôi Hương biết rồi , ký Kim Trong . Vì chị hay ký tên Kim mà Trong là tên anh .

Bàn dân thiên hạ khi đọc Kim Trong sẽ nghĩ là Kim Trọng , vì Kim Trọng là chị mà quên bỏ dấu nặng . Nghe tiếng cười rộn rã của Hương trong ống nghe .

Rồi bắt đầu viết . Khi viết mới thấy khó nuốt . Bởi phải hoàn toàn hoá thân vào anh , nhìn thằng em trai bằng đôi mắt của anh , cùng đã sống với nó những ngày qua . Khi cuộc hoá thân liên tục xảy ra thì tôi mới cảm nhận được nỗi niềm trong lòng anh , viết mới có hồn . Khổ nổi tôi vẫn là tôi . Làm sao làm sao ...Chợt thấy nhẹ người khi nhớ ra , mình đâu phải là nhà văn , đâu phải là " thợ viết " viết theo đơn đặt hàng ,viết theo yêu cầu người đọc . Chẳng qua mình nhẹ dạ bị dụ " chị viết hay quá , viết như một ...... "

Đang viết , đang ngắc ngứ , anh gọi tới , chị Dung ơi , viết tới đâu rồi . À chưa tới đâu . Khó viết quá . Anh cho nhiều chi tiết , mà cái cần biết thì tôi không biết . Anh nói ở Bình Dương , từ Saigon đi Bình Dương chỉ ba mươi cây số thôi , anh lại nói năm mươi cây số nên tôi cho xa hơn nữa là vùng quê có cây cao su . Ừ , đúng nhà nó có trồng cây cao su , nằm trong khu rừng cao su . Tôi reo lên , hay quá tôi đã viết như thế . Con chú Hiền con trai phải không . Lại ừ . Mừng quá . Chỉ còn mười ngày nữa tới giỗ đầu nó . Tôi muốn có bài này như tưởng nhớ hương hồn nó . Chết ngắt , làm sao tôi viết kịp . Nhiều chi tiết .... Chị lược bớt nhưng đừng bỏ nhiều quá .

Còn mười ngày nữa , bài này là để tưởng niệm ....

Chiếc diều bị đứt dây , rớt cái ào . Làm sao viết .... Thôi , mình cứ viết theo mình , dựa vào feuilleton của anh .

Viết được phần đầu thấy cũng được được , mà cũng tắt tịt luôn . Đọc cho Hương nghe . Dung viết hay quá . Nhưng tới đây sao không viết được nữa , Hương ơi . Từ từ chị viết tiếp . Không , anh Trong báo còn mười ngày nữa .... bài này như là ..... Nghe thấy hai áp lực nặng nề . Tối về cố viết mà không viết được chữ nào , thêm được dòng nào . Bí quá , thôi phần sau ráp bài của anh vô . Đọc lại thấy chỏi . Lại xóa hết phần của anh và thậm chí xoá luôn bài viết phần đầu của mình nữa . Sáng ra gọi cho anh : tôi chịu thua rồi tôi viết không được . Đầu dây bên kia im lặng ...một lúc ...một lúc sau ... nếu không kịp thì kẹt quá tới ngày đó đưa bài của tôi lên vậy , nhưng chị cứ viết , dù trễ tôi vẫn chờ . Ai đã cất tảng đá trên người tôi vậy , nghe nhẹ cả người . Vậy mà tối tối nghe lòng nặng trĩu , như mắc nợ . Không được , mình phải viết . Hương hỏi sao vậy Dung , chị cố gắng viết đi . Em tin là chị viết được . Nghe phần đầu như vậy hay lắm , chị viết tiếp đi . Chị xóa hết rồi . Sao vậy ?

Phần lớn người ta đều đang làm những việc gì đó quan trọng ở mức độ nào đó . Đây có phải là công việc của tôi . Chắc là không . Vì làm sao tôi làm được việc biên tập . Tôi tin chị viết , khi đọc người ta có cảm xúc hơn . Đây được xem là lời động viên hay là bị dụ đây ?

Tận đáy lòng , tôi không muốn cuối cùng lại nói vài lời khách khí xin lỗi , rằng tôi muốn lắm nhưng vì thời gian quá thúc bách , rằng tôi rất tiếc không thể nào viết được .

Tuy không là công việc của mình nhưng tôi trót dại nhận lời nên phải viết thôi .

Thôi thì viết được tới đâu , hay không tới đâu đi nữa thì tôi cũng an lòng rằng mình đã làm hết sức mình .

 Và tôi viết bài này , để tưởng niệm hương hồn người em thân yêu của anh . Mùa Noel gần Tết , giấc nửa đêm về sáng trời hay trở lạnh . Lạnh nhiều , không đến nỗi không chịu được nhưng tôi không ngủ được . Thức giấc giờ này không biết làm gì , nằm xếp hai tay đan chéo dưới đầu , hai chân duỗi thẳng đan chéo nhau . Tìm một tư thế thư giản . Nhìn trừng trừng lên nóc mùng , nghĩ ngợi lan man . Chiều nay một mình chạy xe gắn máy gần năm mươi cây số đường xa , đến giờ đầu óc tôi còn váng vất .

Có xa lắm không , sao lòng muốn về mà dùng dằng mãi giờ mới về được .

Saigon - Bình Dương chỉ cách 50 cây số mà hứa với lòng sao giờ mới về được , còn biết trách ai ?

Nghe tiếng gió lùa qua cửa , tiếng rừng cao su đang thay lá . Rào , rào , rào ... Lá rụng .

Thằng cháu nằm bên cựa mình . Lạ nhà bác không ngủ được hả .

Rào , rào , rào ...Lại rụng nữa . Những ngày này thì cao su đang đỏ lá . Cứ nghe lá rụng rào rào mà nghĩ chắc một lúc nữa là ngôi nhà bé nhỏ này sẽ ngập chìm trong lá .

Lạ chỗ nằm chứ không lạ nhà , nhóc ạ . Nhà này ba má bác , bác đưa ba má nhóc , là thằng em kế của bác về đây khi nhóc chưa sinh ra .

Người mẹ thường thương nhất đứa con bị thiệt thòi của mình , thầm coi như lỗi của mình đã cho nó một hình hài nguyên vẹn mà không cho một trí thông minh bằng anh bằng em nó .

Người ta nói con đông , thế nào cũng có một đứa chịu thiệt thòi như là gánh cho mấy đứa kia . Không biết có phải vậy không mà tôi thương nó nhất , ba má tôi lo cho nó nhất , như là bù đắp những gì nó không bằng anh bằng em .

Lúc nhỏ nó bị bệnh gì đó đưa vô bệnh viện , bác sĩ phải lấy tủy ra ...nên đầu óc nó hơi bất bình thường . Mà nói như vậy cũng không phải vì trong sinh hoạt hằng ngày nó không có gì là không bình thường .

Qua cơn bệnh đó , ba má tôi lại ngược xuôi túi bụi với cơm áo gạo tiền lo cho đàn con đông không để ý là nó bắt đầu lãng tai . Một bên tai gần như không nghe được , còn cái bên kia thì khi nghe được khi không . Thêm vào nữa nó mặc cảm không nói cho ai , không muốn ai biết tật của mình . Tự nó tập học cách nhìn miệng người ta nói , tập nghe bằng mắt .

Khởi đầu với căn bệnh như vậy làm sao mà học , nên nó học rất dỡ . Như là không có gì đi vào óc nó .

Thằng Qúi lay tôi dậy :

Sáng rồi , bác .

Tôi bước ra sân . Ôi , vui quá . Những ngày giáp Tết thì cao su đỏ lá . Lá rụng ngập tràn .Quí và em nó quét lá . Nó nói : Bác gấp gáp gì . Ăn sáng rồi con đưa bác đi .

Đi thăm mộ ba nó . Tôi tản bộ giữa những hàng cây cao su san sát trùng trùng , nó nói với theo , xa lắm lấy xe đi bác ạ . Tôi khoát tay . Một lát thấy nó chạy lúp xúp theo rồi cầm cánh tay tôi quàng qua vai nó , đi tiếp .

Ngay lúc quàng tay qua vai nó , kéo nhẹ nó vào lòng mà bồi hồi nghe nhớ ba nó . Lúc ba nó , thằng Hiền , 16 hay 17 gì đó , nó đã ghi tên đi lính . Bỏ nhà mà đi . Phải chi lúc đó cũng có một cái quàng tay ôm nó như bây giờ , nó không cảm thấy cô đơn mặc cảm ngay trong chính gia đình mình . Phải chi ......

Nó đi rồi , ba má tôi , nhất là má tôi quính quáng lên , chạy đôn chạy đáo , lo tiền lo bạc để nó được về .

Bị buộc trở lại trường , mà không buộc được chân nó nên nó cứ trốn học đi chơi lang thang và dễ dàng dính vô xì ke ! Tôi chưa đủ lớn , đủ khôn để hiểu rằng không chỉ bằng tình thương và cái uy của người anh chỉ hơn nó vài tuồi có thể răn đe nó được .

Một lần tôi theo nó vào động để thử cái chất ma quái đó . Kết quả là tôi bị ói một trận nên thân , lừ đừ cả tuần sao đó .

Làm sao bây giờ , chẵng lẻ bỏ mặc nó . Với suy tính nông cạn tôi trói cột nó lại trong nhà , ngây thơ tin rằng làm như vậy sẽ cách ly được nó với đám bạn xấu , vài ba ngày nó sẽ dần quên . Tôi trả giá cho sự ngu dốt của mình là bị nó cầm dao rượt chạy cùng nhà khắp xóm . Và cái giá phải trả cao hơn là nó bỏ nhà đi và lại đi lính .

Nó vô không quân . Học ở Nha Trang . Cả nhà lại lục tục kéo ra thăm nó . Chờ đền ba ngày mới được gặp vì nó bị nhốt do vi phạm kỷ luật quân trường . Nhìn cái dáng khật khưởng đi ra của nó , má tôi khóc không thành tiếng . Còn nó hồn nhiên vò vò cái đầu trọc cười hì hì như chuyện không có gì , chắc là bị cạo cũng vài ba lần rồi.

Giờ tóc của thằng Qúi ngai ngái một mùi gì lạ quá . Mùi lá . Lá cao su . Cái đầu nó ngúc ngắc theo nhịp chân đi . Thấy tôi cứ nhìn , nó nghiêng nghiêng đầu nói : Má con nói mãn tang ba , má cho anh em con lên Saigon học như anh Đạt anh Dũng , để có danh có phận với đời . Chớ ở xứ rừng miết , bất quá đời người như chiếc lá cao su , nó xanh rồi đỏ rồi khô rồi rụng rồi mục đi , ai biết !

Hình như tôi nghe mùi lá mục xông lên , lòng chùng xuống .Tôi nhìn kỹ thằng Qúi , thấy nó già hơn mình tưởng . Tôi muốn nói gì với nó mà nghèn nghẹn không nói được .

Bác , bác kể tiếp đi , hồi đó ba con ở tuổi của con , lớn hơn con bây giờ .... nó hỏi hàng dọc hàng dãy câu hỏi ..... Chuyện về ba nó toàn những chuyện buồn , nó lắng nghe chăm chú , khuôn mặt nở rộng ra hết cở .

Phải , lá cao su đã quyện vào người con suốt 11 năm nay , kể từ ngày con được sinh ra ở đây . Ngày con ra đời , cả nhà thở phào như trút được gánh nặng .

Cái thằng người hư đốn rồi cũng có con . Có vợ có con sau 10 năm , sáu lần bảy lượt tôi đưa nó vô rồi ra trại cai nghiện . Mỗi lần đưa nó vô là mỗi lần ba má tôi giận hờn khóc lóc , không thèm nói chuyện với tôi cả tháng trời vì sợ đưa nó vô đó bị người ta đánh đập , người ta hành hạ , người ta bạc đãi .

Rồi với đứa con này , sinh linh bé nhỏ này , mọi người tin nó bị ràng buộc tình cảm , trách nhiệm của một người chồng người cha , nó sẽ sống yên ổn .

Quả là nó không còn dan díu tới xì ke , nhưng bắt đầu uống rượu .Khuyên can cũng chừng mực vì người ta nói phải nghiện cái này mới quên được cái kia . Người ta không nên nghiện một cái gì hết . Vì nghiện cái gì sẽ khổ vì cái đó . Nó không cần biết như vậy . Tôi nghĩ nếu nó biết nó sẽ cũng vẫn như vậy . Không chỉ nó khổ , cả nhà tôi lao đao . Nó uống từ sáng đến khuya .

Những lúc ngồi uống rượu , nó cứ nhìn cái gì đó ở đâu đó , mặt hiển khô , gợi nhớ hình ảnh năm xưa khi nó bỏ tôi xuống trường Cần Tiến học luyện thi vào lớp đệ thất , nói tỉnh bơ " anh vô học đi , em về , anh cố gắng học giỏi , học dùm cả phần em " .!!!

Và lo dùm cho cả cuộc đời nó . Ngày nó rời quân trường chuyển về Cần Thơ , ở Trà nóc . Tôi đã có vợ , hai vợ chổng trẻ nói dối ba má là bị thuyên chuyển , dắt díu nhau xuống Cần thơ , mướn nhà ở gần nó để trưa chiều nó có nơi ăn cơm , cơm nhà chứ không phải cơm lính . Và hơn nữa để nó biết là dù ở đâu nó vẫn có tôi .

Thời cuộc đổi thay . Nó về Saigon , về nhà . Vợ chồng tôi vẫn ở lại Cấn Thơ , tôi trình diện , đi học tập cải tạo chút đỉnh và tiếp tục làm việc .

Đường xá khó khăn , tiền bạc không có , tôi ít về Saigon . Mỗi lần về là mỗi lần má kéo tôi vô phòng , vừa khóc vừa nói , từ chuyện làm ăn , cơm áo đến chuyện nó suốt ngày rong chơi . Ba má tôi thì vẫn chúi đầu chúi mủi ngược xuôi lăn lóc theo những chuyến xe cuộc đời .

Đến một hôm tôi được má thông báo cái tin gây sốc : thằng Hiền lại ghiền xì ke .

Tôi xin nghỉ việc , bỏ nhà cửa đã mua , về Saigon . Và từ đó , cứ nó ra trại cai nghiện là tôi đưa nó vào . Hai anh em cứ người trong trại , người ngoài trại mà nhìn nhau . Và năm rồi , cũng cái nhìn đó hai anh em nhìn nhau một chút rồi nó đi , đi mãi . Nét mặt nó vẫn hiền khô như năm nào nó nói : Anh vô học đi , em về , anh cố gắng học giỏi , học dùm cả phần em .

Phần cuối đời nó tôi không lo được , vì tôi bị té xe gảy vài cái xương , phải nằm yên một chỗ . Xe đưa nó về Bình Dương làm đám . Nó nằm đây , mà nghe lá xào xạc , nghe lá hát . Tôi đặt hoa lên mộ nó , đứng trầm ngâm trong tiếng nhạc lá . Thằng Quí giục tôi về , gió nhiếu quá .

Suốt chặng đường về , tự nhiên cả hai bác cháu cùng im lặng . Thoáng đó mà một năm rồi .

Kim Dung, Si Gn tháng 9 năm 2001