Kể chuyện

                                            

        Muốn nói với anh một điều mà anh biết rồi . Tôi đă từng nói cho anh nghe , nghe một cách chăm chú theo yêu cầu của tôi trước khi tôi bắt đầu nói . Biết rồi th́ nói nữa làm chi . V́ anh biết và có thể anh chưa hiểu hết . Chưa hiểu hết không hẳn v́ tôi không nói hết mà v́ anh không biết nghe . Nhưng không nói với anh th́ biết nói với ai . Nên tôi thấy cần nói nữa , để anh hiểu . Có khi anh hiểu là để hiểu chứ không để làm ǵ , v́ đó là chuyện của tôi . Chuyện có liên quan đến một người . Th́ hai người mới có chiện , chứ tôi không phải là người nhiều chiện . Người này th́ anh đă biết . Tôi muốn anh nghe câu chuyện  này là có lư do và anh có muốn nghe hay không cũng thây kệ . Tôi gọi điện cho anh và nói lại từ đầu , lần trước đang nói có lúc nghe loáng thoáng như anh  nói chen với ai cái ǵ đó nên tôi nhanh chóng kết thúc và dập máy . Chuyện không nghe liên tục , không lắng nghe th́ không hiểu , mặc dù chuyện không có ǵ là khó hiểu nếu là người ngoài cuộc . Anh là người ngoài cuộc tôi mới cất công kể cho anh nghe , chứ trong cuộc th́ tôi c̣n kể làm ǵ nữa . Anh hiểu phải hiểu theo ư tôi chứ hiểu theo ư anh th́ tự anh cũng hiểu cần ǵ tôi dông dài . Thỉnh thoảng nghe anh nói rơ ràng rành mạch từng chữ  : hiểu , hiểu , tôi hiểu . Anh nói như phụ họa cho câu chuyện bớt nhạt , cho tôi thích chí  kể tiếp . Tôi có cảm giác anh phải hít sâu lắm trước khi nói và tôi h́nh dung cả cái đầu anh cũng gục gặt nhè nhẹ theo từng tiếng buông ra thật trịnh trọng . Chuyện không thể nói qua điện thoại được . Đôi lúc bực ḿnh tôi muốn đập nát cái điện thoại . Một cách b́nh tĩnh tôi kịp dừng tay khi nghĩ , nó chỉ là một khối sắt thép làm sao có nghĩa vụ chuyển tải tâm tư t́nh cảm của con người được . Nếu đầu dây bên kia không hiểu th́ không phải lỗi của nó . Bao giờ tôi cũng t́m cách đổ lỗi cho cái ǵ đó . Cái ǵ đó  , như tôi đến trễ là do trời mưa , là do xe hư  , chẳng hạn , để cái ǵ đó không căi lại tôi .  Giờ tôi thấy lỗi là ở anh .

        Đương nhiên . Quá rơ . Nói chuyện qua điện thoại  có thể tai anh nghe mà mắt anh nh́n đi nơi khác , hoặc tai kia anh gài headphone nghe nhạc , anh ung dung ngồi rung đùi như nghe chuyện tầm phơ , thậm chí có lúc câu chuyện đến đỉnh điểm tiếng nói tôi cao hơn chát chúa hơn anh sẽ đưa máy ra xa , chỉ để nghe tiếng tôi léo nhéo  . Tôi không nh́n thấy nhưng tôi biết có lúc anh cười .  Chiện đâu có ǵ vui mà anh cười . Th́ anh cứ cười , nếu anh thấy tức cười , việc ǵ anh phải phân trần . Trong lớp sương mơ hồ , bỗng dưng nó sống lại khiến tôi chao đảo lộn tùng phèo nên làm sao tôi nói theo thứ tự thời gian hoặc theo thứ tự sự kiện  được . Tuy nhiên sau đó anh sẽ nghiêm mặt lại khi tôi nói : cho đáng đời , đúng không ? Nghĩ như thế tôi không chịu được . Không , tôi nói anh phải nh́n vào mắt tôi , ngoài nghe anh c̣n phải nh́n vào mắt tôi mới thấy hết cái hồn của câu chuyện  , có thể tôi nói ngắc ngứ  không diễn tả trọn vẹn bằng ngôn từ ( anh thấy không đôi khi ngôn ngữ cũng có lỗi  ) , th́ qua nét mặt đầy cảm xúc của tôi anh sẽ bắt được mạch câu chuyện . Kể chuyện ngày xưa , tôi e rằng ḿnh quá sa đà , quá thi vị  nên xin anh cứ tự động trừ bớt đi vài chục phần trăm t́nh cảm đậm đà nếu cảm thấy như vậy . Dù chuyện đến khúc rắc rối anh không được hút thuốc  . Tôi không chịu được khói thuốc , tôi sẽ bị ho ,  bị sặc nữa , không chừng . Anh làm như thuốc lá có thể giải quyết được vấn đề . Chuyện tôi kể tới đâu rồi há , à tới đây th́ nó như cái bóng , nó cứ theo tôi , tôi muốn mà không thoát được cái bóng ấy . Tôi muốn ra khỏi nó , không phải bằng sự nhạy cảm tinh tế của phụ nữ , không phải bằng tính dịu dàng , mà bằng sự vô tâm . Vô tâm th́ không có ǵ chạm đến ḿnh được . Anh có thấy vậy không . Cầu trời cho tôi được vô tâm . Tôi chắc anh đồng ư . Đồng ư là cái cách nhanh nhất để anh đi qua câu chuyện mà không mất ḷng tôi , phải không ?

        Anh không cần biết chuyện này có thực hay không , anh đừng hỏi , tôi sẽ không nói , tôi muốn nó thật bí ẩn  , mọi người tức tối nếu anh không phải là người kín đáo v́ tôi chỉ nói với riêng anh , một ḿnh anh thôi .

        Nói ra , câu chuyện đă khép lại .

 

Kim Dung, Saigon, tháng 7 năm 2002