Phụ tùng

 


        Đàn bà con gái đến là rắc rối . Chính tôi , con gái đàn bà c̣n phải công nhận . Nhưng mà rắc rối đáng yêu các bồ tèo ạ . Đáng yêu , đáng quan tâm . Không phải vậy sao mà cả cánh mày râu , cả thế giới đều luôn miệt mài nghiên cứu sao cho càng ngày " siêu mỏng " hơn , cho " c̣n hơn thế nữa " .
        Lật một tờ báo , bật TV là nghe lời ngọt ngào , bạn yên tâm nhé đă có Kotex Softina !
        Ngày xưa phụ tùng chỉ có vài món . Ngày nay ngoài những món là " nhu cầu thiết yếu cho cuộc sống " th́ khi " xuống đường "  chúng ḿnh c̣n nào là nón mắt kiếng găng tay vớ chân khẩu trang ... che kín mặt như phụ nữ Taliban !
        Nhớ hôm đi trên đường gặp anh bạn chạy ngược chiều , ḿnh nhấn c̣i giơ tay vẫy vẫy mà mặt anh chàng cứ lạnh băng . Ô ô thằng cha này nay chảnh ghê ta không thèm cười với ḿnh . Về nhà chợt nhớ ra , ờ ḿnh che kín mít vậy anh có biết là ai đâu .   
        Nói là phụ tùng chứ thật ra không phụ chút nào . Là " hành trang " cho chúng ḿnh khi bước ... ra đường . Phụ tùng càng ngày càng đẹp càng đa dạng phong phú . 
        Thời đi học , đến thầy Tổng c̣n quan tâm . Điều quan tâm này thành nội qui cho nữ sinh , khiến cho em nữ sinh nào thích phóng khoáng phải e dè . Sáng sớm là thầy đứng trấn ngay cổng ḍ xét từng nữ sinh bứơc vào trường , em nào phong phanh thiếu một món là a lê hấp bị kéo cổ lên pḥng giám thị ngay . Phụ tùng là bên trong nhưng nh́n phớt qua bên ngoài là biết vị nào " trang bị ' vị nào không liền . Có nhiều đứa học tṛ nghịch ngợm hôm nào cố t́nh lỡ quên mất một món th́ bước qua cổng cứ " cặp sách ôm nghiêng " trước ngực nhưng vẫn không tài nào qua nổi mắt thầy Tổng !
        Nhớ lại thương thầy , cám ơn  nội qui nghiêm ngặt đó , nó như cái khuôn đúc tính cách cô gái 11- 18 tuổi ở trường trung học , dạy cho con gái tính khiêm cung nhẫn nhịn . Cái khuôn phép đó cũng rèn luyện được nhiều cô nữ sinh ngoan hiền sau này trở thành mệnh phụ phu nhân sang trọng thanh nhă . 
        Giờ chúng ḿnh đều qua tuổi ô mai , qua lâu rồi , không c̣n xài Kotex nữa nhưng dù tính có " phăng " tới cỡ nào vẫn luôn c̣n những món không thể thiếu phải không .  
        Chúng ḿnh buộc phải nghiêm chỉnh đàng hoàng dù chỉ là một bước ra đường nhưng dĩ nhiên ở nhà th́ thoải  mái hơn không có những món dây nhợ chằng chịt . Tôi biết chắc là ở nhà bồ nào cũng giải phóng để khỏi " vướng bận " . Như tôi , nhất là khi nằm v́ dễ bị tức ngực . Tai hại cho tôi v́ tính tự do phóng khoáng này . 
        Một chiều weekend nhỏ bạn phone tới : ê Hương tới ngay đi tao mới mượn được đĩa CD hay lắm , ông tướng nhà tao đi trực , thằng nhóc đi party , nhà có ḿnh tao , mầy tới ngay nha . Cái tật tôi là khoái nằm nên mới ngồi được một chút là tôi lăn kền ra nằm sấp mặt hai chân bắt chéo lên đung đưa nhịp nhịp theo tiếng nhạc nghe cho đă . Mà hễ nằm là bị tức ngực bèn tḥ tay lôi cái " vướng víu " đó vứt ngay góc salon . Lúc về th́ tà tà t́ t́ ra về  , trời khuya đường vắng nghe sao mát mẻ trống trải quá mới nhớ ra : chết cha ḿnh quên ... rồi . Bin bin , ông nhà ra mở cửa tôi cứ cười tủm tỉm hoài , anh hỏi đi chơi có ǵ vui lắm sao ! Hú vía anh không thấy anh không biết , chứ biết ra mà gặp phải ông chồng ghen th́ chết mồ tổ luôn , sao lúc đi có về lại không . Cũng vừa kịp nhỏ bạn gọi tới  hỏi biết quên cái ǵ không ? 


Phan thị Hương