Sỏi và đá

 

    Chiều hôm qua, được thông báo Cô giáo nghỉ, cả lớp mừng quá, mừng vui y như ngày xưa thầy cô bị bệnh nghỉ dạy. Rồi cũng như ngày xưa, nghỉ học rủ nhau đi chơi. Chị Dung đi coi triển lãm Thư Pháp không? Ừ thì đi.

    Dạo này Sàigòn triển lãm Thư Pháp nhiều quá, ở khắp mọi nơi. Tuấn trước đi rồi, triển lãm của thi sĩ Bùi Hiến, thi sĩ có mặt để ký tặng hoặc viết theo yêu cầu. Tìm được một bức Thư Pháp thích hợp để tặng bạn bè không dễ dàng gì. Bùi Hiến vẫn còn trong tâm trạng tưởng nhớ Trịnh Công Sơn, nên hầu như tất cả đều về Trịnh Công Sơn. Trong không gian rộng,trời âm u, giữa bốn bề gió thổi lồng lộng, các bức Thư Pháp bay luôn lọ, có cảm giác như hồn Trịnh Công Sơn lảng vảng đâu đây, nghe rờn rợn.

    Kỳ này triển lãm ở nhà Văn Hóa quận 1 của nhiều thi sĩ, có bức viết trên mo cau, trong lang mang, hay quá, nhưng không tiện trên đường gửi tặng :

    Xa xa trên đầu núi

    Con chim quen lối về

    Chợt gặp vầng trăng cũ

    Về chi nữa mà về.

    Rời nhà triển lãm, cả bọn kéo ra nhà sách, tôi đọc được một đoạn văn hay quá, mua cả cuốn sách như người ta chỉ vì một lúm đồng tiền mà đành cười cả một người vậy.

Sỏi và đá.

    Một hôm một chuyên gia về quản lý doanh nghiệp thuyết trình về quản lý thời gian. Ông đương nhiên biết rõ hơn ai hết thời gian đói với doanh nhân quí hiếm như thế nào. Nhưng ông không tỏ ra khẩn trương gì cả. Rất thông thả ông đặt một cái thùng miệng rộng dung tích 20 lít trước mắt mọi người và bày ra bên cạnh một đống đá, mỗi hòn to cỡ nắm tay. Ông cẩn thận xếp từng hòn đá vào thùng, cho đến khi những hòn đá cuối cùng đày tới mép. Xong, ông hỏi : "Thùng đã đầy chưa?" Cử tọa đồng thanh trả lời :"Đầy rồi". Nhưng diễn giả bảo chưa. Ông bày ra một đóng sỏi, vừa bóc từng nắm bỏ vào thùng, vừa lắc vừa xóc chiếc thùng cho những viên sỏi lọt qua khe hở giữa các hòn đá. Khi ông hỏi lần nữa : Thùng đã đày chưa?, khán giả đã học được mẹo của ông rồi nên đáp: "có lẽ chưa" . Ông đồng ý, lấy ra một bao cát, từ từ trút vào thùng cho đến khi những hạt cát tí ti len kín các kẻ hở còn lại và đày sát mép thùng. Ông lại hỏi : "Thùng đã đầy chưa?" Cử tọa cùng đáp ngay :" Chưa". Quả là chưa. Ông cầm bình nước lên, rót vô thùng, nước thấm qua cát sỏi, đầy sâm sấp.

    Bây giờ ông trang trọng hỏi cử tọa có ai biết ý nghĩa của minh họa vừa rồi không? Một người đáp: "Cho dù thời gian biểu của chúng ta bận bịu cách mấy, cũng vẫn có thể tìm được chỗ nhét thêm cái gì đó vào" . Diễn giả mỉm cười :" Sự thật là, nếu chúng ta không xếp những hòn đá to vào trước thì chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể xếp chúng vào được chỗ nào nữa."

    Tình cờ đọc câu truyện tên tôi tự hỏi những hòn đá lớn của đờì mình là gì ?... Có thể với mình, hòn đá này tựa núi Thái Sơn, nhưng vớì ngườì khác chỉ là nắm cát vụn. Có thể thờì thanh niên, nhiều điều chẳng qua cát sỏi mình đã gạt ra trên đườn đi, bây giờ bổng nhận ra đó chính là những hòn đá lớn nhất trong đời, nhưng mình không còn cách nào để đặt vô chỗ nào trong quý thời gian sắp cạn. Bạn bè trang lứa ai cũng lóc xóc trong thùng đủ cát đá sỏi.. Bỗng dưng tôi muốn trút cái thùng của mình ra..

    Đêm cuối tuần, tặng các bạn một chút gì để gọi là đăm chiêu trong hai ngày nghỉ. 

    Chúc các bạn ngủ ngon.

    A Liên ơi,

    Đọc báo thấy giới thiệu tập truyện ngắn tri thiên mệnh của nhà văn Khôi Vũ. Rồi chị sẽ đi tìm để biết rõ hơn "Tứ thập nhị bát hoác" và "Lục thập nhị.." cái gì em không nhớ.

    Từ sau lần gặp Liên, chị cứ vương vấn mãi "Tứ thập nhị bát hoác" hoài.

    Chúc vui.

 

    Kim Dung, 07-2001