Tản mạn


  
Xởi  lởi Trời thương .
Bo  bo  ông  Trời  ổng ghét .
Xởi  lởi  như  Hồng như  Nhị như Dung được thương nhiều lắm ( ? ) . C̣n bo bo như ai th́ tự qúi vị biết . Ông Trời ổng ghét  lắm đó . Liệu hồn !.
H́nh như là ai cũng muốn đọc thư . Thích đọc mà không thích viết . Tôi cũng nghiêng về vế thứ nhất : thích đọc  thư . Mà không ai viết lấy ǵ đọc . Th́ ḿnh viết , viết cho ḿnh và cho mọi người . Bức xúc quá...Đành làm thân con c̣ con vạc...
Chúa đă dạy : cho  đi để  nhận lại .
Nhận là một hạnh phúc
Cho là một hạnh phú lớn hơn .
Tôi là chúa tham lam thấy cái ǵ lớn hơn là thích . Bởi vậy , nên viết đây .
Phải viết để c̣n có cái in ra cho đám lố nhố A2 ở đây đọc nữa . Tụi nó nói nhận được thư tỉnh hẳn ngướ ra . Đọc một lần là nhớ măi  , đọc quen là ghiền luôn .Nhưng khi tôi  xin một bài viết th́ , mấy cái đầu lắc có khi c̣n hơn uống thuốc lắc nữa .  Viết cái ǵ tao đâu biết viết . Vậy chứ bạn đọc cái ǵ ?
Mấy đứa này , nhỏ mà sao khôn ... hơn tôi nhiều quá .!!!
Thôi bỏ qua mấy ngày hôm nay . Các bạn viết cái ǵ um sùm , tôi không biết và cũng không muốn biết . Theo tôi , nhà nào nhà đó giữ lấy . 
Cái nhà là nhà của ta ,
Công khó Anh Tài lậ p ra .
Chúng ta phải ǵn giữ lấy ...
Ai cũng thấy nhà ḿnh đẹp , thân mật , ấm cúng . Vùng này tốt , đất cũng lành . Ừ , phải ,  đất lành , thi thoảng có cơn  băo  nhỏ đi qua .Ăn nhằm ǵ , càng làm thêm mát, càng thêm đậm đà.... 
Rồi đâu cũng vào đó . Đường nào cũng tới La Mă.
Tôi đang làm bài kiểm tra trong  chương   tŕnh học : " Làm  thế nào để phát triển bền vững trong hội nhập " . Chợt nghĩ đến nhà ḿnh . Tụi ḿnh cố phát triển trong nhà của ḿnh để sau này có hội th́ nhập  , không nhập th́ vẫn c̣n cái nhà của ḿnh . Hơi đâu mà lo cho mau già ! .
Thôi kệ , ngày mai chẳng biết
Ra sao nữa mà có  ra sao
Cũng chẳng sao !
Cô giáo có nói đôi khi ta phải biết đặt cho ta những câu hỏi mở và những câu hỏi đóng . À , cũng  là câu hỏi mà có mở có đóng nữa ư . Ừ . Thế nó khác ra sao . Cô có vẻ bực rằng thế mà cũng hỏi . Hỏi đóng là hỏi cho có hỏi giông giống anh Tài hỏi vậy đó . C̣n hỏi mở là hỏi có câu trả lớ hẳn hoi , rạch ṛi . Ng̣ai ra có khi không cần trả lời ǵ cả là dành cho các câu hỏi tùm lum từ mấy ngày nay , ..... đất ta ta ngồi ,  trời ta ta đứng .
Hương nói sao chị hay qúa , không có ǵ mà chị cũng viết được . Vậy là tôi viết ... xạo sao ? Th́ cứ viết hoài viết hủy , viết chuyện trên trời đưới đất , trời mênh mông , đất mông mênh , không thấy ai phản đối ǵ th́ ḿnh viết nữa , viết hủy viết hoài .
 Hồng lại hỏi làm ǵ hở Dung sau khi t́m thấy đoạn văn hay " sỏi và đá ". Phố phường này tôi di ṃn chân hơn ... bao nhiêu năm rồi mà vẫn ra di ..., vậy mà vẫn c̣n thấy nhớ , nhớ phố nhớ phường như người ta nhớ cái ǵ đó ... không biết nữa . Thấy có cái ǵ đó phải đi xuớng phố như là một phần tất yếu của cuộc sống ! Như một ngày phải ăn phải ngủ . Đi về th́ nói th́ kể , chứ chẳng lẽ đi ra phố với bao nhiêu là niềm vui mà về cứ làm thinh .
Loanh quanh trong nhà sách một lúc là ... hết giờ học th́ về  nhà chứ c̣n đi đâu nữa . C̣n chồng , c̣n  con trĩu gánh nặng sau lưng !    
Cẩm Liên lại nói , té ra chị cũng văn chương hay ghê nhỉ , bây giờ em mới " tận mục sở thị " Thôi đừng té ra nữa , tôi sắp chúi mủi rồi đây .
Anh Trong buồn làm ǵ ? I can you . Tụi ḿnh người lớn với nhau hết rồi , có ǵ không phải với nhau th́ nói đi qúi vị , hoặc có " phải ḷng nhau " cũng nói ra luôn đi phải không Hồng , chứ đừng có   cái mửng im lặng nghe nhức ḿnh lắm .
Cạc  bạn bên kia bật gốc khỏi đất quê nhiều năm rồi , khi vội vă ra đi lập nghiệp không biết các bạn có kịp mang theo ḿnh vốn liếng lớn nhất là truyền thống văn hóa ngàn năm ? . 
Dù ở ḥan cảnh nào , tôi nhắc các bạn là khi nói với dân " bản xứ " chúng tôi nên cẩn thận , kẻo làm mích ḷng lắm đó và một điều nữa nhắc các bạn nhớ : trước khi là người ǵ th́ bạn đă là người VIỆT NAM . Mấy hôm nay 
chắc trông anh Trong ǵa nua cũ kỹ lắm .!
Ǵ mà đă " dù thế nào cũng sẽ không bao ǵơ quên các bạn ."
Đường trường c̣n xa , con chó nó tha con mèo , cheer up nhé .
Saigon , sau mấy cơn mưa dầm dề nay nắng trở lại. Đúng là Saigon , không lẫn với nơi nào được. Saigon chợt mưa rồi chợt nắng là dây . Nắng như điên , hồn thơ bay mất tiêu . Mấy hôm nay tôi lèng èng , x́u x́u ểnh ểnh  chẳng muốn viết cho ai cái ǵ , cũng chẳng muốn gặp ai . Mà chắc ǵ ai đă muốn gặp tôi ?
Nếu  bạn muốn  tự nâng ḿnh dậy,
Hăy nâng  người khác trước .
Tôi có nâng ai dậy chưa , sao tôi c̣n nằm dẹp lép nơi đây !
Một đời người rồi cũng nhanh thôi .

Kim Dung, 19-07-2001