THA HƯƠNG GẶP CỐ TRI

 

 

 

Trong đêm hội ngộ này, ai cũng cùng mang một mẫu số chung là t́m về những ngày tháng cũ và góp nhặt những hạt châu kỷ niệm vui buồn của thời áo trắng. Hơn 30 năm qua, sự gặp gở kỳ ngộ của Ngọc Hồng, Diểm Trang và Phương Mai–K73 như một sự tương phùng của những kẻ tha hương gặp lại cố tri.  Ḷng rộn ràng với một niềm vui khó tả mà chúng tôi ba đứa cũng uớc ǵ sự kỳ diệu này sẽ đến thêm nhiều lần, nhiều lần hơn nữa với các bạn thân thương của chúng ta.  Trên máy ghi âm tôi nghe tiếng ḷng xao xuyến của Thầy Hiệu Trưởng và phía dưới là những tiếng xôn xao vui mừng một Đại Hội Tân Niên họp mặt của nhiều gia đ́nh cùng con cháu, bạn bè của các học sinh từ mái trường xưa tụ tập trở về. 

 
 Đặc biệt MĐC, trường có cả nam nữ, nên có sự điều ḥa…mặc dù cũng có nhiều nghịch ngợm nhưng trong  không khí vui tươi với những tiếng cười ṛn ră, không nặng nề, tẻ nhạt như những trường khác chỉ có nam hay chỉ có nữ.  Những trầm ấm nhắc lại niềm kiêu hănh của một ngôi trường đă được dựng lên ở gần ven đô,  những tà áo trắng phất phơ, những trang giấy học tṛ đă toả ngát t́nh thương, chất phác và thánh thiện, nhưng c̣n nhớ vẻ mặt đăm chiêu, nét nghiêm khắt thuở nào của Thầy Tổng Giám Thị, khi lớp chúng tôi 12A2 toàn con gái, hát chào cờ không thuộc bản "Quốc Ca" hát chan ḥa cùng  tiếng cười khúc khích.... Dưới ánh nắng chang chang, mồ hôi nhuể nhoại v́ bị phạt, bắt đứng dưới cột cờ cả hàng giờ ở đó… 

 

Không thể đứng hoài như thế này được?  Ừ! nhỏ Trang đă nghỉ ra một kế rồi: " Tụi bây làm bộ xỉu đi...", nói lần đầu, nói lần hai, không ai dám làm hết.  Nhưng khoảng khắc sau, nắng nóng khô rang, nóng như lửa cháy ăn sâu vào da thịt,  như một sự trừng phạt, chắc không thể đứng đây hoài được…  Rồi một đứa bắt đầu giả bộ xỉu, rồi tới đứa thứ hai, lần lượt tới đứa thứ ba.  Lúc đó nhỏ Trang cùng một vài nhỏ bạn chạy băng qua bên kia đường tới chuẩn y viện lấy để băng ca rồi sau đó khiêng cả bọn đến bỏ vào pḥng cứu cấp, tới chừng khi gặp ông Bác Sĩ cả bọn bèn sợ quá nhảy xuống đất ấp a ấp úng: "Dạ thưa Bác Sĩ em hỏng có sao".  ....”Dạ em hỏng có sao” Rồi th́.  ....!!!!!!!

 

Bởi thế, không lấy ǵ làm lạ khi Ụ50-60, chỉ v́ vương vấn chút hương xưa của thuở nào, cho nên ngày nay mặc dù các chị đă được lên chức làm bà ngoại, bà nội rồi, mà vẩn c̣n tinh thần đóng góp một cách hăng say.  Trong khi cùng nhau nhảy vũ điệu Rumba qua bản nhạc ”Cánh Thiệp Đầu Xuân” trong đêm Đại Hội Xuân Canh Dần 2010, th́ bổng dưng có tiếng cười bật lên hi hí làm cho cả bọn bị chết điếng trong ḷng mà phải dừng lại. Chị Nguyên Dung nhất định không bỏ cuộc, nên giơ tay lên cho S̀..SI…TOPP  ngay rồi xin phép cho nhảy lại... đáng lẽ ra chúng tôi ra phải nhận  được giải Can Đảm trong màn vũ này.
 
Nhưng mà không sao, tôi hiện cũng về đây, mặc dù đây chỉ là một ngôi trường tinh thần mà thôi, để t́m lại những âm vang của thưở học tṛ mến yêu,
của thời niên thiếu vàng son và của ngôi trường cũ xa xưa.  Niềm hănh diện và sự xúc động đă bừng dậy thật nhanh trong ḷng của tôi khi nh́n dáng thấy dáng các thầy cô, những người đă tùng dạy dổ tôi và những người bạn học cùng lứa ngày xưa.  Giờ đây khuôn mặt của họ đă hằn lên theo dấu thời gian, nhưng chính v́ thế mà làm cho tôi thêm nhiều hoài niệm về ngày xưa yêu dấu, những ǵ đă trở thành thiêng liêng nhất trong tâm tưởng của tôi.  

 

Giờ đây, mỗi khi nh́n lại đời ḿnh, qua kiếp phù sinh, chợt nhận ra rằng, thời cắp sách đến trường là khoảng đời thần tiên nhất.  Trong mơ màng thấy bóng h́nh ḿnh hiện hữu lộng lẫy một thời thanh xuân và trái tim đă gơ nhịp dấu yêu nhẹ nhàng trong suốt như pha lê.  Và để rồi mường tượng lên khung cảnh, khi em tan trường về.... các anh đạp xe rượt theo Ngọ về, làm cho nhỏ này phải vắt tà áo dài trắng lên vai, cố sức đạp xe hết ga, rồi vứt chiếc xe đạp leo tuốt lên trên cây, nh́n xuống..... run.. run, cười t́nh,  hay có đôi khi các anh bị chó rượt …
                                                ḷng anh tức giận
                                                mai vào lớp học
                                                anh c̣n quê quê,   hi....hi.
 
Dù nghịch ngợm thế nào, nhưng những ngày trong năm cuối, sắp rời ghế nhà trường, vẫn cố gắng học hành v́ mùa thi Tú Tài 2 sắp đến, ḷng chúng tôi vẫn kính trọng các Thầy Cô, cứ mổi tuần là một b́nh Hoa mới, để trên bàn Thầy như một lời cảm ơn công ơn giảng dạy. 

 

Ngày Đại Hội, một số các Thầy Cô cũng về đây họp mặt, tôi không nhận ra hết. Họ đang trao đổi những tâm t́nh qua những ngày gánh vác dạy dổ các em, và bỗng "một buổi sớm mai thức dậy” giờ th́ đă quá xa và thời gian đi rất nhanh, những buồn vui của t́nh đời, nhưng cũng c̣n vài nét độc đáo, đầy ấp t́nh bạn và t́nh thầy tṛ.  Tôi và các bạn đến đây cũng chỉ v́ hai chử bạn hữu, những kẻ tha hương gặp lại cố tri trong những giây phút tương phùng này.  Có c̣n một chút ǵ để nhớ hay là một chút ǵ để quên?  Tôi đến đây để t́m lại những t́nh bạn thân thương mà tôi cho là những kỷ niệm đẹp nhất ở cái năm cuối cùng sắp rời ghế nhà trường, cũng có những bạn đến đây với cả tấm ḷng, một chút t́nh riêng... Chút t́nh dành cho ngôi trường cũ, bạn cũ, thầy xưa.  Ḷng tôi cũng thấy đau nhói, xót xa khi nhắc đến những bạn bè, hay là những đứa bạn yêu thương nhất của tôi v́ nghiệt ngă qua cuộc sống, chưa một lần được  hội ngộ, chưa một lần trở về để xao động khúc hồi ức, lại im ĺm nằm dưới lớp rêu phong. 

 

Tôi mong những người bạn của tôi hăy bước vào khung trời hôị ngộ MĐC này bằng những tâm t́nh thật b́nh đẳng như nhau và hăy bỏ quên đi cái ”tôi ”, dấu đi cái ”cao ngạo” lẫn ”điạ vị” dù chỉ trong giây lát thôi, để cùng  hoà nhịp với những t́nh cảm chân t́nh, một niềm hạnh phúc vô biên.  Tôi mong rằng tôi và những người bạn của tôi vẫn giữ được măi hạnh phúc này.  

 

Đời có c̣n bao nhiêu?  Chúng ta sẽ có được bao nhiêu lần hội ngộ nữa?  Chắc cũng chẳng bao lâu đâu và hạnh phúc cũng sẽ rất mong manh. Bao nhiêu Kỷ Yếu dễ thương sẽ c̣n đến với mọi người khi bạn bè năm tháng cứ ngày một ngày biến dần theo cát bụi thời gian.


Th́ thôi xin hăy quên đi, chung vui nhiều thêm nữa đi.


Tôi muốn ḥa chung nhịp tim với mọi người, nhưng hồn tôi lại dạo cảnh ở một góc trời riêng, mơ ước phải chi giờ này bên ḍng sông xưa, có nắng tơ vàng, có gió lùa qua khung cửa lớp, nhè nhẹ phe phẩy mấy sợi tóc mai, gió th́ thầm hẹn nhau trên con đường có lá me bay, gió tung tăng đùa với những tà áo trắng học tṛ giờ tan học, có tôi đếm từng bước đi,
 đếm từng v́ sao, để rồi đêm nay hồn tôi lang thang trở về nơi chốn cũ nhớ nhung, đó cũng chỉ là ”Giấc Mơ Qua ”.

 

 Và …Sáng mai thức dậy phải đi cày tiếp. 

 

 

Phươngmai73.

 


 

 

Kính chào tất cả các Thầy Cô ,các bạn MDC .
Ngọc Hồng và Diểm Trang thân thương .

Huynh Giang Thuật .
.Sau ngày Đaị Hội ,PM được một lần hân hạnh nói chuyện vơí huynh qua điện thoại......
NH ,Diểm Trang và PM là ba cô bạn cùng lớp 12À 2 ngày xưa., ngaỳ hôm đó th́."Chúng ḿnh có ba ngướ ."Rất vui mừng ,sau hơn 40 năm lưu lạc PM gặp laị được bạn củ cũng như gặp laị các THẦY CÔ các anh chị CHS ,nhất là ở Cali đón tiếp nồng hậu và cũng được cho phần tham dự nho nhỏ trong buổi ĐạiHội đó , măc dù chuyến đi rất ít thớ gian không định trước , cũng như thớ gian tập dược rât eo hẹp, vơí công ăn việc làm của bạn thương NH ,Thầy Lư Di ,đă đón PM và con trai từ phi trường LA đến ăn Phở truớc rồi mớí về nhà .OH.!Ngon quá là ngon .Sự tiếp đăi như ngướ trong gia đ́nh,....từ chổ ăn chổ ngũ rất chu toàn kể cả việc đi shopping nữa .Đến Anh chị HỮU chiêu đăi món bánh xèo rất tuyệt , JohnCao -Ngọc Nữ vơí món "Canh chua cá kho tộ " ..sông nước đậm đà t́nh quê hương ,anh NL vơí Phở 79, Jimmy th́ nem nướng v..v...Thầy Lư Di -NH với hương vị ngọt ngào của chè Hiển Khánh ....c̣n nhiều nơi ăn hàng nửa ,chưa kể hết . Ông Táo Jimmy (TG) đă làm guide chở PM và con trai đi một vài nơi như Longbeach ..chẳng hạn ,chụp h́nh lia liạ ,mà máy chụp h́nh cuả Jimmy không có pin , thấy Jimmy tôị nghiệp qúa , dáng đi quê quê ,thểu nảo :"Chết ,thế nào Ông Hữu cũng chưởi tôi chết " A-HA , PM cho một trận cướ kinh khủng rất hài ḷng và đắc chí ...he he...
.Mổi ngày chỉ có vài giờ gặp nhau và tập dợt thôi ,PM cũng cố gắng trong tất cả mọi cố gắng để ngướ từ xứ Trên đỉnh núi Muà Đông,nơi núi rừng hùng vĩ ,thông ngàn thác đổ, hy vọng có mang laị đuợc chút ǵ tấm chân t́nh nhớ ơn các Thầy Cô , và tinh bạn chân thành CHS/MDC không?
PM cố gắng trong tất cả mọi cố gắng của ḿnh ,nhưng mà lần phải nhịn cười ., v́ bổng trong phút chốc đó luồng cảm nghĩ trào phúng của PM lại xuất hiện khi hát bản nhạc "TRÁI TIM RỘN RÀNG" đứng một bên là NGỌC HOÀNG ,một bên ÔNG TÁO .. tưởng chừng ḿnh như ĐẮC KỶ HO GÀ .. tim như muốn rớt xuống đất ...nhưng tự nhủ rằng "Không... Ta sẽ nín cướ !nhớ nhe nhỏ PM !" .."không ..không ..không trăm lần không.."Trái tim Ta như trộn giấm xé phai , nhất quyết không theo Ông Táo về Trớ vơí Ngọc Hoàng sớm qúa đâu " dướí trần gian các chị ND,NH,HH,HM,chị dâu Cường đang chờ Ta trong màn nhảy Rumba bản CÁNH THIỆP ĐẦU XUÂN thiệt là vui nhộn....mí các U 50-60 nầy có giải can đảm ư ?? như các Mỷ Nhân thướt tha trong chiếc áo dài mà Ngọc Hoàng mê mệt không tưởng tuợng ra nổi đâu ..v́ thế bài hát chỉ thể hiện được đến mức TráiTim Gật Gù ...ứ ..ự ..ừ..ư mà thôi .
C̣n tội nghiệp cho các huynh mua chỉ có một cành hoa Hồng mà đưa bạc chẳn th́ PM và Diểm Trang không có thối laị bằng tiền, chỉ có thối lại những cánh hoa Hồng mà thôi ,nên mau hết vô cùng .
Để góp một phần cái goị là cây nhà lá vườn ở cái tuổi không c̣n trăng tṛn ,răng không c̣n mọc nữa ...Hay nói đứng hơn là bản tinh tự nhiên , chất phác như sự an b́nh yên của núi rừng v́ vậy lúc nào cũng cảm thấy ḿnh như có sự thoải mái tinh thần rất tự tin và hạnh phúc cho chính ḿnh ,gia d́nh ḿnh. Với chủ trương đem t́nh cảm, t́nh thương yêu đặt lên hàng đầu ..sự cho đi ,từ đó ḿnh sẽ nhận lại được tất cả , sẽ đi đến một sự thành công mỷ măn ...
Buổi tiệc Tân Niên đó có lẻ v́ chạy lên chạy xuống nhiều qúa....không ăn được ǵ , cảm thấy hơi đói bụng nên DT đưa ư kiến vớiThầy Lư Di -NH-,Nargis ,PM và con trai đi ăn Phở ,duy chỉ có Khiêm (con trai PM nói là :Con no rồi ,chỉ muốn ăn chè ...) tất cả phá ra cười ....Trang và cô bạn kể nhiều chuyện vui hài huớc .....hẹn gặp hôm sau ,nhưng rồi đêm đó cũng là buổi chia tay của Trang và cô bạn Nargis .

Tiệc tàn ,đem đă về khuya ...PM quay laị có lời cám ơn và tạ từ ,nh́n họ ngồi, đang phải ăn trong hấp tấp vội vă ....Rồi trống đàn ,âm thanh ..đồ đạc như một bải chiến truờng ngổn ngang nằm đó, ngướ đàn bà c̣n mặc chiếc aó dài trong buổi tiệc đó là chị Quách Xuân Sơn đứng cuộn laị những sợ dây điện , dọn dẹp trong khi mọi ngướ hân hoan vui vẻ ra về .,Pm rất xúc động và muốn khóc .... hẳn quư vị cũng không tránh khỏi sự xúc động đó đâu ...chắc chị QXS cũng đang vui suớng trong ḷng v́ đă hoàn thành mỷ măn một buổi họp mặt cho các anh chị em ,con cháu MDC trở về trong tinh thần yêu mến ,chia sẻ những ngọt bùi trong thâm t́nh ấm áp của kẻ ly hương .PM xin một lần ghi nhớ măi ghi và xem đó là một tấm chân t́nh của MDC rất đáng quư giá ,đáng được trân trọng .
PM thay lời cám ơn những lời khen của huynh Giang Thuật đến chị ND từ Paris K71- Diểm Trang ,Ngọc Hồng và PM là ba ngướ cùng lớp 12A 2 ngaỳ xưa ,sẽ tự hứa trong ḷng sẽ cố gắng đem lại những chân t́nh thương yêu như anh em trong một đaị gia đ́nh ,đẻ có những ngày c̣n được ngồi lại vơí nhau ,"chén -anh -chén-tao " hay "nhỏ -hát- tao - ḥ" chia sẻ những vui buồn trong lúc tuổi xế chiều như "Bóng Ngă Giáo Đường", gặp nhau hôm nay rồi mai laị ra đi ?????
Thứ hai Ngày trở về, sao mau quá ! Thầy Lư Di tiển ra phi trường ,tin chuyến bay bị delayed tại LA, phải ở laị khách sạn Denver một đêm ,PM và con trai trong ḷng như có một nổi niềm khó tả cùng vơí sự cám ơn những chân t́nh ngày qua.Tự hỏi Có phải như ngướ ta thường nói Cali đi dể khó về không? nhưng dù sao ta cũng phải về đến xứ NO -HOÀI vào chiều tối thứ tư .
ta về ta tắm ao ta ,
dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.

Các bạn MDC hăy nhớ Giám chỉ của Hoàng Hậu Ngọc Hồng rằng :"XÍ CÔ HỒN" cho các huynh nào áp má lúc tặng hoa !!!!!! ..hi..hi..
Xin chân thành cảm ơn tất cả những chân t́nh cũng như những món quà mang về , PM như mang một tinh cảm sâu xa của những anh em chung một maí trường MDC.
Thân chào tất cả .
Hẹn tái ngộ.
phưongmai73