Về thăm trường cũ

 

 

        Ngày con trai nhận giấy báo tin được tuyển thẳng vào lớp 10. Tôi không hề đắn đo đã nộp đơn cho cháu vào trường Mạc Đĩnh Chi, ngôi trường thân yêu mà ngày xưa tôi đã học, với một niềm tin vững chắc : Ở ngôi trường này, con tôi sẽ được đào tạo không thua kém bất cứ nơi nào về mặt học tập, thêm nữa, cháu sẽ được kế thừa một truyền thống vô cùng đẹp đẽ về nhiều mặt, trong đó, mảng văn nghệ và hoạt động xã hội vẫn còn đọng mãi trong ký ức chúng tôi.

        Thế hệ Mạc Đĩnh Chi F2 đã xuất hiện trong lịch sử gia đình tôi. Và tôi cũng đảm đương luôn trách nhiệm đi họp Phụ Hhuynh Học Sinh cho con.

        Lần đầu tiên sau nhiều năm rời xa, tôi trở lại trường mình với tư thế một bà mẹ. Thầy chủ nhiệm ( hồi tôi đi học gọi là thầy khải đạo ) chính là Thầy Quý dạy tôi môn Công Dân Giáo Dục. Thầy đã già đi nhiều nhưng giọng nói vẫn còn sang sảng, ấm áp như ngày nào ! Tôi đứng lên phát biểu về một số vấn đề xây dựng lớp , tuy không có cho điểm mà vẫn thấy run như hồi nào bị thầy gọi trả bài . Buổi họp kết thúc khá nhanh, mọi người vội vã ra về. Con trai tôi và các bạn quấn quýt bên Thầy dọn hộ Thầy sách vở. Tôi thầm so sánh bọn nó với hình ảnh rụt rè của tôi ngày xưa. Sao mà tôi kính, tôi sợ, tôi xa cách với Thầy Cô tôi quá !! Vậy mà dù đã gần 30 năm qua tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng tiếng nói, giọng cười, dáng điệu của mỗi Thầy Cô khi đứng trên bục giảng…Thầy cô nào càng trách phạt nhiều, chúng tôi càng nhớ lâu hơn hết.

        Lòng thương yêu học sinh, tư cách đáng quí, sự tận tụy với nghề của tập thể Thầy Cô trường Mạc Đĩnh Chi đã để lại trong lòng tôi một dấu ấn không phai, đã định hướng nghề nghiệp cho tôi ngày bước vào đời, là kim chỉ nam cho quãng đời làm nghề giáo của tôi trong hiện tại.

        Sân trường bây giờ thật là im lặng, chỉ còn tôi thẫn thờ bên hành lang nhỏ của dãy nhà trệt lớp Đệ Tam xưa. Đâu đây như phảng phất hình ảnh cô học trò với hai bím tóc, áo trắng đơn sơ, như hai câu thơ của tuổi học tṛ :

 

 "Tôi nhớ lắm những chiều ươm nắng mộng

Gió sân trường lồng lộng áo ai bay ..."

 

        Và đâu đây cũng thấy thoáng hiện về hình ảnh tươi trẻ của quí Thầy Cô ngày xưa đó. Bây giờ Thầy Cô tôi chắc tóc đã bạc nhiều, có người đã về hưu…Có người đã đi rất xa, bên kia bờ đại dương xa lắc..Có Thầy Cô lìa chúng tôi đi tới những nơi xa xăm..xa hơn cả cuộc đời !! Chắc Thầy Cô không ngờ vào lúc này đây, nơi chốn cũ có một đứa học trò đang âm thầm tưởng nhớ , lòng đầy phiền muộn nuối tiếc những ngày đã qua, những ngày được sống trong sự dắt dìu đầy trìu mến của Thầy Cô, mà phải trải nghiệm cuộc sống mới thấu hiểu được những kỷ luật buộc ràng của ngày xưa, làm cho ta khó chịu, chẳng thấm tháp gì với những sóng gío dành cho mỗi cuộc đời, mới thấy học đường cũng chính là thiên đường đầy hoa thơm và mật ngọt.

        Bên bụi trúc của ngày xưa tôi đã mơ, mơ thấy có một ngày Thầy trò chúng tôi hội ngộ. Những mái tóc không còn xanh kề bên nhũng mái đầu bạc trắng…Thầy Cô sẽ không ngớt mỉm cười khi nghe chúng tôi nhắc lại kỷ niệm thuở học trò, nghe chúng tôi báo cáo về các bạn tôi ai còn ai mất, ai " lớn lên vạm vỡ" ai cuộc đời “ mờ dấu ngựa xe “. Dù bọn tôi rơi vào hoàn cảnh nào, chắc chắn Thầy Cô cũng độ lượng , thương yêu, cũng ái ngại quan tâm … như ngày chúng tôi còn thơ dại..

        Tôi muốn gửi đến Thầy Cô mấy dòng thơ tôi bắt gặp trong một lần xem triển lãm thư pháp, như một lời tri ân, một lời ca tụng hình ảnh cao đẹp những bậc cha mẹ thứ hai của chúng tôi :

 

" Cuộc đời như nước cuốn hoa trôi

Lợi danh như bóng mây ch́m nổi

Chỉ có t́nh thương để lại đời..”

 

        Vâng, tất cả rồi sẽ ĺa xa, sẽ mất..Chỉ có T́nh Thương để lại đời !!

 

        Mạc Đĩnh Chi, 2002

        Ltlk (1974)