Tháng tư

Thân tặng anh Trong , để kỷ niệm một năm



Tháng tư có ba mươi ngày  
Th́ có ǵ lạ đâu anh
Như tháng sáu tháng mười một
Có ngày chủ nhật thứ hai


Có ngày mùng ba mười tám
Và có một ngày mùng bốn
Có ngày mùng bốn tháng tư
Có ǵ lạ phải không anh


Có những ngày thật b́nh yên
B́nh yên nối tiếp b́nh yên
Có một ngày không b́nh yên
Vui buồn nối tiếp buồn vui


Anh không thấy nhớ ǵ sao
Một ngày không như mọi ngày
Một ngày mùng bốn tháng tư
Một ngày chớm hè năm trước


Phượng hồng vẫn c̣n yên ngủ
Anh đă t́m gặp được tôi
Sau bao năm dài dằng dặc
Anh đă t́m ra được tôi


Hay tôi t́m lại được tôi
T́m lại Một Thời Áo Trắng
Với bao bạn bè quên nhớ
Sau bao nhiêu năm biền biệt


Hai mươi hay ba mươi năm 
Thời gian có dài lắm không
Cho một lần ta gặp lại
Cho cuộc đời ta c̣n lại


Khi mái tóc đă bạc màu
Gặp lại Một Thời Áo Trắng
Một thời học sinh tuổi trẻ
Dưới mái trường Mạc Đĩnh Chi


Ôi , một vùng trời kỷ niệm
Bỗng chốc trùng trùng điệp điệp
Ùa về vây kín lấy ta
Kư ức một thời xa xưa


Một thời mộng mơ tuổi trẻ
Có bạn bè sách vở mùa thi
Vui với sân trường ngập nước
Buồn với mùa thi sách ướt


Này Hồng này Huệ này Hương
Và ai , t́nh yêu phượng đỏ ?
Cây trúc vẫn giữa sân trường
Trúc vẫn ngàn năm đứng đợi


Một lần ai đó về thăm  
Mùa hạ của ai mùa hạ 
Áo trắng của ai áo trắng
Một ngày ta gặp lại nhau


Thời gian hoá thành vô nghĩa
Không gian có nghĩa lư ǵ
 Bạn của ta bạn của ta
 Ở khắp cùng trời cuối đất


 Dù xa nửa ṿng trái đất
 Cách xa không làm xa cách
 Khi ta đă t́m được nhau
Chúng ta không hề xa cách


Bây giờ và ngàn năm sau nữa
Một Thời Áo Trắng dấu yêu
Và Mạc Đĩnh Chi yêu dấu 
Vẫn c̣n đây măi c̣n đây


Cám ơn một ngày kỳ diệu  
Anh và một ngày tháng tư . 

 Kim Dung, Sàig̣n tháng 4 năm 2002